Wednesday, January 31, 2024

VIRUS CORONA GÂY SUY THOÁI XÃ HỘI

Lời người dịch: Dù còn nghèo, người Việt vẫn luôn giữ tinh thần lạc quan, không như nước Mỹ giàu có, tỷ lệ người stress vì cô đơn không nhỏ; dịch bệnh khiến họ cô đơn hơn. Cô đơn gây chết người cao hơn hít vào phổi khói thuốc mỗi ngày 15 điếu. Cô đơn rút ngắn tuổi đời. Cô đơn nguy hiểm không kém bệnh béo phì, ngồi bất động cả ngày trên ghế. Nhờ thói quen hay nhậu nhẹt “đông người”, lễ hội quanh năm, và gắn bó gia đình, gia tộc, chỉ số hạnh phúc người Việt cao hơn người Mỹ? “Trốn dịch” hiện nay đang là nỗi lo cho họ, tác hại không phải chỉ về kinh tế mà còn về tinh thần:

(The Coronavirus Could Cause a Social Recession).

Vivek H. Murthy, Cựu bác sĩ trưởng phẫu thuật Hoa Kỳ và Alice T. Chen, bác sĩ nội khoa

Báo Atlantic số ra ngày 22-3-20. NLC dịch.

“Suy giảm kinh tế dễ đo đếm nhưng sự tổn hại đối với quan hệ xã hội không kém phần nguy hiểm”.

Đầu tháng 3, những ca nhiễm vi rút corona chủng mới gia tăng nhanh chóng hơn nhiều ca phát hiện của các bác sĩ ở Mỹ, hai chúng tôi hiểu ra mình và các con nhỏ phải thay đổi lối sống thế nào.

Chúng tôi hủy bỏ các buổi tiệc sinh nhật, các hội nghị y khoa, bỏ đi ăn quán, và cho con cái ở nhà. Chúng tôi chào hỏi nhau không như thường lệ - một việc hết sức khó khăn khi chúng tôi thường hay bắt tay, ôm hôn các đồng nghiệp. Hạn chế ra ngoài làm việc hoặc mua sắm, và cùng hàng triệu người trên thế giới, chúng tôi bối rối với cung cánh mới, phải sống cách ly nhau.

Là bác sĩ, chúng tôi hiểu: giảm tiếp xúc gần gũi con người (human contact) trên khắp hành tinh này là cơ hội tốt nhất để cứu lấy mạng sống. Người ta tập trung nói về Covid-19, mạng sống hàng triệu người có thể bị mất đi, suy thoái kinh tế xảy ra, doanh nghiệp và gia đình phải cắt giảm chi tiêu.

Tuy nhiên, đại dịch còn kéo theo một việc khác: SUY THOÁI  XÃ HỘI (social recession)

Rạn vỡ trong các mối quan hệ xã hội phơi bày nhiều hơn khi sống thiếu đi kết nối giữa người với người kéo dài hơn. Điều này tác động tai hại đến tâm tính, sức khỏe, khả năng làm việc, học hành, và ý thức cộng đồng của con người chúng ta. Y như lực kinh tế mạnh mẽ, chống chọi với những mất mát và gắn kết xã hội sẽ là một nguồn lực luôn phải làm mới, để tất cả chúng ta đối phó các khó khăn gặp phải khi mình là những cá nhân trong cộng đồng xã hội.

Suy thoái kinh tế dễ dàng đo đếm, hậu quả của nó kéo dài ngay cả khi kinh tế bắt đầu phát triển trở lại nhưng suy thoái xã hội mà Covid-19 gây ra rất khó mà đo đếm – khi mọi người trên thế giới đang ẩn sâu sau các cánh cửa đóng chặt, tránh giao tiếp với người khác – những tác hại của nó không hề kém sâu sắc và chắc phải kéo dài.

Cuộc sống không như xưa khi mọi người xa cách nhau. Những người già trong các trại dưỡng lão thiếu vắng người nhà thăm nom. Trẻ con không được nô đùa hay học hành cùng bạn bè trong lớp. Nhiều học sinh, sinh viên sẽ lấy bằng cấp qua học online, không có niềm vui trong các buổi lễ tốt nghiệp, một dấu ấn ghi nhớ suốt đời đối với một số khác. Các cặp vợ chồng phải hủy bỏ hôn nhân dự tính từ lâu. Quá nhiều thứ chúng ta cho là đương nhiên đã bị hoãn lại– đi ăn với bạn bè, tán chuyện trong văn phòng, cổ vũ đá banh, đi nhà thờ, nhà chùa cùng với cộng đoàn tôn giáo.

Suy thoái xã hội đánh dấu bằng nỗi cô đơn, chia cắt, và xa cách.

Trước khi đại dịch chia tách con người với nhau, nỗi cô đơn cũng chi phối khá nhiều.

Năm 2018, tổ chức gia đình Kaiser/một nghiên cứu của báo The Economist cho biết, 22 % người trưởng thành ở Mỹ phải vật vã với nỗi cô đơn. Một nghiên cứu của AARP cùng năm cũng cho biết 35% người trên 40 tuổi đều cảm thấy cô đơn.

Nghiên cứu của hãng bảo hiểm Cigna năm 2018 và 2010 ghi nhận tỷ lệ người cảm thấy cô đơn cao hơn 50%, đặc biệt ở những người mới trưởng thành. Những con số như thế khác nhau rất nhiều cho thấy việc đo đếm những suy thoái xã hội khó khăn mức nào. Tuy nhiên, đa phần các con số, người thành niên chống chọi với nỗi cô đơn nhiều hơn người nghiện thuốc lá hay mắc bệnh tiểu đường. Và điều này không phải duy nhất ở Mỹ. Úc, Vương quốc Anh, Đan Mạch, Hà Lan, và nhiều nước nữa, nhận ra vấn đề sâu xa và lan rộng, đã khởi sự các sáng kiến chống lại vấn nạn cô đơn, để thức tỉnh quần chúng, đẩy mạnh các hoạt động cộng đồng.

Cảm giác cô đơn còn nguy hại hơn một cảm giác tội lỗi. Cô đơn ảnh hưởng đến sức khỏe, khả năng hoàn thành công việc, ý thức viên mãn của mỗi người chúng ta. Như thuở sơ khai, chúng ta là  những người săn bắn, hái lượm, với sự gần gũi, niềm tin tưởng, cơ hội sinh tồn được nhân lên nhiều hơn.  Khi chúng ta chia cách khỏi cộng đồng, chúng ta dễ gặp hiểm nguy, điều đó tạo ra tình trạng căng thẳng (stress) trong cơ thể. Trải qua hàng ngàn năm, phản ứng đối với căng thẳng do sự cô đơn đã ngấm sâu trong hệ thống thần kinh con người.

Trong ngắn hạn, căng thẳng vì cô đơn là một biểu hiện tự nhiên thúc đẩy chúng ta tìm đến con người, không khác chi đói hay khát khiến chúng ta tìm món ăn, thức uống. Nhưng khi nỗi cô đơn kéo dài quá lâu, nó trở nên nguy hiểm vì nó đặt chúng ta vào trạng thái cô đơn mãn tính (chronic). Các nhà nghiên cứu nhận thấy cô đơn mãn tính liên quan đến nguy cơ mắc bệnh tim mạch, mất trí, trầm cảm, và lo lắng. Nó còn quan hệ với tuổi thọ thu hẹp. Cô đơn gây ra cái chết cao hơn béo phì hay lười vận động. Tác động chết người tương đương với hút 15 điếu thuốc mỗi ngày.

Cô đơn kéo dài có nhiều nguyên do – xa cách trong việc đi lại; công nghệ buộc làm việc một mình; lối sống văn hóa định hình bởi đam mê quyền lực, giàu sang, và danh tiếng.

Khi trẻ con được hỏi cha mẹ mong mỏi nhiều nhất đối với chúng là gì, chúng trả lời cha mẹ đánh giá cao nếu chúng tử tế với người khác. Càng dành ít ưu tiên cho việc gần gũi với con người, chúng ta càng để chất lượng tương tác của chúng ta suy giảm, “cơ bắp” xã hội (social muscle) của chúng ta càng trở nên teo tóp. Cũng giống như cơ cắp thông thường, không vận động sẽ làm cơ bắp yếu đi. Điều này làm khó khăn hơn đối với sự gắn kết nhau có chất lượng tốt hơn.

Đó là lý do tác động chủ yếu của sự xa lánh nhau (physical distance) đáng lo ngại biết chừng nào. Cách ly bắt buộc, ngay cả tạm thời, cũng sẽ đe dọa làm yếu đi “cơ bắp” xã hội, vốn đã oải nhược vì các sức mạnh chia cắt dù với mục tiêu tốt đang có ở thế giới hiện đại này.

Trong cuộc khủng hoảng hiện nay, mỗi người đều có một vai trò – không chỉ làm chậm đại dịch Covid-19 mà còn tránh bớt sự suy trầm xã hội. Hai chúng tôi tin rằng con người chúng ta không chỉ duy trì các mối quan hệ xã hội trong thời gian phải sống xa nhau như thế này, mà họ còn có thể củng cố mạnh hơn những quan hệ đó. Hãy thử xem bốn phương sách như sau:

Thứ nhất, bỏ ra ít nhất 15 phút mỗi ngày để nói chuyện với người thân (ngoài những người bạn đang sống cùng). Dùng hội thoại bằng video với họ, nhờ đó bạn có thể nhìn thấy họ, nghe họ nói, điều này đem lại một trải nghiệm đầy nhân ái trong sự nối kết. Bạn cũng có thể làm như thế khi nhìn nhau ăn trưa hay ăn tối. 15 phút mỗi ngày đâu nhiều nhặn gì, nhưng nó giúp bạn cảm thấy thoải mái tức thì, bạn như đưa dây phao cứu sinh cho thế giới bên ngoài.

Thứ hai, làm sao cho thời gian bạn bỏ ra với người khác không làm bạn phải chia trí. Nếu cùng sống với người khác, hãy tham gia những phút giây gặp gỡ, tránh bớt internet, tivi, hay hàng loạt công việc vạch sẵn. Luôn ở tư thế sẵn sàng sẽ giúp bạn một không gian chia sẻ, khiến người khác cảm thấy tương tự như bạn. Khi đến với nhau qua hình ảnh, cố gắng để tâm câu chuyện đang nói, làm như thể hai người ngồi đối diện nhau. Ngó nhau trực diện không làm cho bạn phải liếc nhìn vào Instagram hay hộp thư điện tử. Khi không bị xao lãng, chúng ta tương tác với nhau sẽ giá trị hơn. Đặc biệt khi thời gian chúng ta có hạn, giá trị càng thêm ý nghĩa.

Thứ ba, thực hành những phút giây sống một mình. Sống một mình, không phải là sống cách ly hay cô độc, đó là một cảm giác thư thái, ngay cả vui tươi, khi bạn làm bạn với chính mình (in your own company). Nhưng cũng không phải dễ đâu. Công nghệ hoàn toàn chiếm lĩnh không gian tĩnh lặng (white space) đời sống chúng ta mỗi ngày – những giây phút trống vắng khi trên đường đi đến chỗ làm hoặc đợi một người bạn ở một quán ăn.

Hãy bắt đầu từ cái nhỏ nhất. Tìm một vài phút giây mỗi ngày để gạt qua một bên công nghệ và việc làm, tận hưởng những phút giây tĩnh tại. Bạn có thể dùng những giây phút này để ngồi thiền, cầu nguyện, hay đi bộ một mình trong một khung cảnh thiên nhiên. Bạn nên tự cho mình cái quyền nhận biết bất cứ những cảm giác rắc rối nào đang ngự trị trong tâm trí. Bạn có thể nhớ đến một cái gì, hay nhớ đến một ai đó bạn muốn tỏ lòng biết ơn. Bạn tôi, Vivek, có một vị cố vấn ngành y, thường đứng trước cửa phòng bệnh nhân, hít một hơi thở thật sâu trước khi vào phòng, ông dùng những giây phút ấy để nhắc nhở bản thân, biết ơn xiết bao khi may mắn tham gia chữa trị bệnh nhân của mình. Những phút giây ấy cho chúng ta một cảm nhận kết nối tốt hơn với tha nhân rất nhiều.

Thứ tư, chìa tay ra, giúp đỡ tha nhân. Khi phục vụ tha nhân, không những thiết lập một cầu nối với họ, chúng ta còn tự nhắc nhở mình hãy còn giá trị đối với nhân quần xã hội. Gọi điện hỏi han một người già hàng xóm. Giúp giao thức ăn đến cửa nhà của một đồng nghiệp phải vất vả đi làm xa, đang tự chăm con nhỏ. Đối xử với lòng vị tha và thấu hiểu khi các thành viên gia đình nào đó nóng nảy hơn hay vô tâm hơn những lúc bình thường. Và nên nhớ, tạo cho người khác cơ hội để phục vụ bằng cách nhờ họ trợ giúp cũng là một cung cách cống hiến.

Ảnh của JOHN TAGGART / THE NEW YORK TIMES / REDUX.

Trong thời gian có đại dịch Covid-19, cứu người là ưu tiên hàng đầu, kế đến mới là hạn chế thiệt hại kinh tế. Chú trọng tình cảm con người nhiều khi không phải là mối quan tâm hàng đầu đối với đám đông. Tuy nhiên, quan hệ với người khác là nền tảng, dựa vào đó, con người tạo ra những cuộc sống khỏe mạnh, đủ đầy, và vì vậy, chúng ta phải bảo vệ cuộc sống ấy khi nỗi lo âu một xã hội suy thoái đang lù lù đến, ngày càng hiển hiện.

Thực sự, nếu cơn khủng hoảng có thể kéo đi bức màn che đậy khoảng trống của nỗi cô đơn đã sẵn trước đại dịch; nếu khủng hoảng có thể nhắc nhở những sợi dây ràng buộc xã hội lỏng lẻo khiến tất cả chúng ta dễ bị tổn thương; nếu khủng hoảng có thể buộc chúng ta làm việc cật lực hơn để củng cố các kết nối giữa con người trong cuộc sống, chúng ta thật sự đã vươn lên mạnh mẽ hơn, kết nối với nhiều người, hơn bao giờ hết.

BÀI HỌC HÀN QUỐC

Trong lúc thế giới hốt hoảng vì số lây nhiễm, số tử vong do vi rút Vũ Hán mỗi ngày một đáng sợ, ở phần đất Triều Tiên chưa được “giải phóng”, dịch hầu như được khống chế.

Hôm chúa nhật, có 64 ca nhiễm, giảm đáng kể. Trước đó không lâu mỗi ngày chừng 909 ca được ghi nhận. Tỷ lệ người tử vong so với người nhiễm chưa tới 1%, thấp nhất thế giới.

Chỉ có 1 nước khống chế thành công khác là Trung Quốc. Nhiều nước trên thế giới, kể cả Việt Nam, cho rằng thành công của Bắc Kinh nhờ thể chế chính trị: sử dụng “bàn tay sắt” để chống dịch bệnh.

Trái với Trung Quốc, Hàn Quốc không hạn chế mọi mặt quyền ngôn luận, đi lại của người dân, hoặc phong tỏa gây thiệt hại kinh tế, cách thức Hoa Kỳ và các nước châu Âu đang gấp rút áp dụng.

Khi số người chết hiện vượt con số 15.000, các chuyên gia và các quan chức chính phủ xem xét trường hợp Hàn Quốc để rút ra những bài học, nhưng không phải tất cả các quốc gia giàu có hơn họ muốn noi theo. Thật ra, các bài học từ họ chẳng khó mấy, đó là: hành động kịp thời, xét nghiệm đại trà, theo dõi nguồn lây, người lây và sự hỗ trợ của người dân.

Tổng thống 2 nước Pháp và Thụy Điển liên lạc với tổng thống Hàn Quốc để biết rõ các chi tiết trong các cách làm đối với dịch bệnh của họ. Giám đốc WHO cũng khuyến cáo thế giới “hãy áp dụng các bài học từ Hàn Quốc”, và ca ngợi nỗ lực của họ khi khống chế được dịch bệnh (ca Tàu nhiều quá bị chúng chửi, nay quay qua ca Hàn!).

Người Hàn thành công nhiều mặt, có một lý do là họ khiêm nhường chăng? Các giới chức dè dặt tuyên bố: Thành công của họ chỉ là "tạm thời", khiêm tốn (tentative). Họ không dám “nổ”, dịch ở nước mình “ổn định” vì thấy số ca nhiễm, ca chết đang mỗi ngày một tăng trên thế giới. Tái nhiễm hay bùng phát lại dịch bệnh đang là tầm nhìn cẩn trọng đối với họ trong tương lai.

Theo hai tác giả: Max Fisher và Choe Sang-Hun (trên báo The New York Times) có mấy bài học:

1- Can thiệp tức thời, trước khi dịch trở thành cơn khủng hoảng.

Một tuần sau khi ca đầu tiên phát hiện cuối tháng Giêng, chính phủ họp ngay các công ty dược, ra lệnh gấp rút sản xuất hàng loạt các bộ kít thử. Khi số ca chỉ ở 2 con số, hàng ngàn bộ kít xuất xưởng mỗi ngày. Hiện họ có thể sản xuất 100.000 bộ/ngày và đang làm việc với 17 chính phủ để cung cấp chúng cho họ. Chính quyền nhanh chóng áp dụng các biện pháp khẩn cấp lên thành phố Daegu 2,5 triệu dân, bệnh lây lan tại đây xuất phát từ một nhà thờ địa phương.

Họ không hạn chế đi lại của người dân vì biết chắc nguồn gây bệnh do tập hợp đông tín hữu nhà thờ Tân Thiên Địa. Nếu phát hiện trễ nguồn dịch thì không biết việc gì sẽ xảy ra. Một nhà vi trùng học nói với chính phủ của họ như thế.

2- Xét nghiệm sớm, thường xuyên, an toàn.

Hàn Quốc cho xét nghiệm nhiều người để truy tìm vi rút corona, hơn 300.000, so với tỷ lệ đầu người, gấp 40 lần ở Mỹ. Xét nghiệm là biện pháp trung tâm, giúp phát hiện sớm người nhiễm, làm giảm sự lây lan, người nhiễm được điều trị sớm. Đó là lý do tại sao tỷ lệ người chết khá thấp.

Để tránh quá tải ở bệnh viện, trạm y tế, 600 điểm xét nghiệm được bố trí để rà soát càng nhiều người càng tốt. Y bác sĩ ít có nguy cơ lây nhiễm từ người mắc vi rút.

50 trạm xét nghiệm ở các bãi đổ xe. Người trong xe không phải bước xuống. Họ được phát một bảng câu hỏi kê khai, quét nhiệt, và một que thử lấy nước miếng. Quá trình diễn ra 10 phút, vài giờ sau là có kết quả. Nhân viên y tế tiếp xúc que thử qua găng tay dầy gắn vào vách kính trong phòng cách ly, hầu tránh lây nhiễm cho họ.

Dân chúng được hối thúc xét nghiệm bằng những tin nhắn nếu họ có những biểu hiện nghi nhiễm vi rút. Những người nước ngoài phải tải 1 app vào điện thoại, được hướng dẫn tự kiểm tra nếu họ có những triệu chứng đáng ngờ. Văn phòng, khách sạn, các công trình dân dụng khác sử dụng camera tầm nhiệt phát hiện những ai bị sốt. Nhiều cửa hàng ăn chỉ tiếp nhận ai sau khi kiểm tra thân nhiệt của họ.

3- Truy tìm tiếp xúc gần, cách ly, và giám sát.

Khi có ai dương tính với vi rút, nhân viên y tế sẽ truy tìm những nơi bệnh nhân đến, tiếp xúc ai, để tìm đến xét nghiệm họ, và nếu cần, cách ly ngay người nghi nhiễm, cách thức gọi là “truy tìm tiếp xúc” (contact tracing). Cách này giúp xác định được vi rút sớm, tách người nhiễm khỏi cộng đồng, không khác chi một bác sĩ mổ lấy một khối u trong cơ thể, ngăn chặn lây sang chỗ khác. Các quan chức y tế theo dõi “lộ trình” người nhiễm thông qua các cuộn băng ghi hình từ camera, những con số từ thẻ tín dụng, ngay cả dữ liệu GPS trên xe, và điện thoại di động. Họ điều tra bệnh như cảnh sát điều tra tội phạm.

An toàn sức khỏe cộng đồng đặt trên quyền tự do riêng tư cá nhân. Khi dịch bùng nổ quá mức, nhắn tin hàng loạt cho dân chúng là biện pháp cấp bách. Các trang web, điện thoại, luôn được cảnh báo nơi ca bệnh được phát hiện tại địa phương mình ở, đôi khi lộ trình người nhiễm bệnh được cho biết hằng giờ, hằng phút, họ đi xe buýt nào, lên xuống ở đâu, khi nào, ngay cả họ có mang khẩu trang hay không. Nếu ai có tiếp xúc gần, họ được khuyến khích báo về trung tâm đối phó dịch bệnh.

Dân Hàn Quốc chấp nhận xâm phạm quyền riêng tư như một sự đánh đổi an toàn không nhiễm bệnh. Những ai tự cách ly mà bỏ đi ra ngoài có thể đối diện mức phạt lên tới 60 triệu tiền VN. Bằng cách phát hiện bệnh, đối phó sớm sự lây nhiễm, tách những ca nhiễm nhẹ vào trung tâm chăm sóc đặc biệt, Hàn Quốc giúp bệnh viện trống chỗ chữa trị những ca bệnh nặng hơn.

4- Tranh thủ sự chung tay, hỗ trợ của quần chúng.

Lực lượng y tế không thể bố trí rộng khắp, không có đủ dụng cụ quét thân nhiệt người dân mỗi ngày, người dân Hàn Quốc đều có ý thức chúng tay dập dịch.

Chính quyền Hàn Quốc thừa nhận để khống chế dịch, người dân cần được thông tin kịp thời, trung thực, sự cộng tác của người dân là yếu tố quan trọng.

Đài truyền hình, các thông báo nơi xe buýt, tàu điện ngầm, trên điện thoại không ngừng cảnh báo người dân đeo khẩu trang khi ra ngoài, nơi có đông người chỗ nào, lịch trình duy chuyển mỗi ngày…Các thông điệp gởi đi như trong thời chiến tranh, khơi lên ý thức của cộng đồng.

Thăm dò cho thấy người dân ủng hộ các nỗ lực của chính phủ, tin tưởng cao, hốt hoảng ít, và không nhiều đồn đoán hoang mang.

“Niềm tin từ quần chúng là kết quả cao của nhận thức dân sự, sự hợp tác tự nguyện làm tăng sức mạnh những nỗ lực của chúng tôi”. Đó là lời của thứ trưởng ngoại giao cho báo chí biết tháng này.

Các quan chức đánh giá cao hệ thống chăm sóc y tế quốc gia, đủ khả năng chữa trị nhiều ca bênh ngặt nghèo, và những luật lệ ban hành kịp thời, ngân sách trang trải đủ phí tổn trong việc khống chế dịch bệnh, điển hình khuyến khích những người chưa có triệu chứng nhiễm vi rút hăng hái tham gia các xét nghiệm tầm soát không mất tiền.

BÀI HỌC HÀN QUỐC, KHÓ HAY DỄ?

Thành công của Hàn Quốc với phương pháp và công cụ ngăn chặn dịch không rắc rối vì bị phạm luật, đòi hỏi công nghệ cao, hay quá sức tốn kém. Trong số 7 quốc gia bị dịch hoành hành, 5 nước giàu hơn Hàn Quốc. Các chuyên gia cho biết có 3 trở ngại, chẳng có cái nào liên quan tới công nghệ hay tiền bạc.

Dân Hàn Quốc xếp hàng mua khẩu trang trong lúc dịch lan chóng mặt ở thành phố Daegu, nơi có nhà thờ Tân Thiên Địa

Một: đó là ý chí chính trị. Nhiều chính phủ khá ngần ngừ, không áp dụng các biện pháp đồng nhất, họ không nhìn thấy nguy cơ khủng hoảng do dịch bệnh gây ra.

Hai: ý chí quần chúng. Niềm tin trong xã hội ở Hàn Quốc cao hơn nhiều một số nước, nhất là nền dân chủ của các nước phương Tây, bị trói buộc bởi sự phân cực quyền hành và tác động dân túy... ( hầu kiếm phiếu của các cử tri)

Ba: thời gian: Thời gian là vấn đề quyết định. Một số nước phương Tây từng “câu giờ' với dịch bệnh. Nhận thức chậm chạp, ích kỷ. Tổng thống Braxin còn bô lô bô loa, dịch bệnh là do "thế lực thù địch" thổi phồng nhằm trút phế ổng.

Các nước quá chậm trễ khi đối phó với dịch, không khẩn trương như Hàn Quốc đã làm để ngăn dịch hiệu quả.

Trung Quốc trả một giá khá đắt cho nền kinh tế đang khốn đốn của họ và của cả thế giới, tai hại hơn, nhân loại đang ngồi trên chảo lửa cùng vì chính quyền TQ: ban đầu thờ ơ với sự bùng nổ dịch ở Vũ Hán, Hồ Bắc, để rồi sau đó họ mới quyết liệt vào cuộc. Phải chi họ biết sớm, dập sớm, "bắt chước" sớm chú Hàn Quốc!

MẠNG SỐNG NGƯỜI MỸ NẰM TRONG TAY NGƯỜI TRUNG QUỐC

(American lives are in China's hands)

Trung Quốc là quốc gia mà tòa Bạch Ốc gọi: quốc gia “cạnh tranh chiến lược”; quốc gia có nhiều hoạt động gây ảnh hưởng rất mạnh đối với chúng ta; quốc gia mà bộ Ngoại giao Mỹ mô tả là nhà nước độc tài, có nhiều vi phạm quyền con người; quốc gia mà Washington la lối “liên tục trục lợi nền kinh tế Mỹ”; quốc gia bộ trưởng ngoại giao Pompeo gọi lãnh đạo họ là “mối đe dọa chủ yếu tới sức khỏe và đời sống” chúng ta; quốc gia các quan chức chính phủ Trump quy kết đã che giấu sự thật về sự bùng phát dịch bệnh.

Nhưng Trung Quốc lại là quốc gia Hoa Kỳ đang nhờ vả cung cấp dụng cụ để cứu mạng sống người Mỹ.

Như là một số phận trớ trêu – lẽ ra không có – đây là quốc gia, đáng phải chịu trách nhiệm về lây lan đại dịch vì cố  tình che giấu giai đoạn đầu bùng phát, bây giờ lại là nước ở vị trí thủ lợi nhờ ảnh hưởng chết chóc do dịch bệnh.

Cộng đồng tình báo Mỹ từng cảnh giác Trung Quốc đã chú tâm mở rộng kinh tế của họ ra toàn cầu. Giờ đây, trung tâm đại dịch chuyển qua Hoa Kỳ với hơn 300.000 người nhiễm Covid-19 đầu tháng 4, sự thiếu chuẩn bị của Trump tạo cho Trung Quốc có một lợi thế mở rộng kinh tế thật nhanh chóng.

Chính quyền Trump lẽ ra phải có một chiến lược đúng lúc, dự trữ đầy đủ và phân phối nhu cầu thiết yếu trước khi đại dịch tàn phá đất nước. Không có gì cả. Càng tệ hại hơn, TT Donald Trump lại lần lữa nhiều tuần lễ, không áp dụng Luật sản xuất thời chiến (Defense Production Act), nhờ nó, ông điều phối trực tiếp vật tư, nguyên liệu cho các nhà sản xuất, để họ chế tạo máy trợ thở và khẩu trang y tế N95. Hôm thứ sáu, ông mới có động thái cắt giảm xuất khẩu dụng cụ bảo hộ an toàn cá nhân – trong khi có hơn 7000 người Mỹ bỏ mạng.  

Dù Trump có nhiều động thái mới, Hoa Kỳ vẫn chưa sản xuất đủ dụng cụ đáp ứng nhu cầu y tế cho người bệnh. Thất bại của chính quyền trong sự chuẩn bị cho đại dịch làm cho người dân chẳng có lựa chọn nào ngoài chuyện tự lo cho mình.

Thống đốc New York, Andrew Cuomo, hôm thứ bảy cho biết, chính quyền Trung Quốc sẽ tặng cho tiểu bang 1000 máy trợ thở, và bang đã đặt làm 17.000 chiếc khác. Trong lúc đó, các công dân hãng tư nhân như ông chủ của Patriots là  Robert Kraft có được những khẩu trang y tế cực kỳ hiếm hoi đặt làm từ Trung Quốc.

Nhà sản xuất dụng cụ y khoa hàng đầu Trung Quốc cho biết nhu cầu về máy trợ thở, lấy ví dụ, bây giờ phải gấp 10 lần ở các bệnh viện trên trái đất. Dù dữ liệu không phải đáng tin từ nguồn của Tàu, một quan chức Trung Quốc cho thấy họ có 21 nhà sản xuất máy trợ thở, và nói họ có 20.000 máy nước ngoài đang đặt hàng. Với đà này, các đơn hàng mua sản phẩm TQ sẽ tiếp tục lên cao.

Trung Quốc đang bỏ tiền vào túi nhờ một cuộc khủng hoảng họ tạo ra phần lớn.

Đây vừa là mối lợi cho kinh tế, cũng vừa là đỉnh cao tuyên truyền cho Đảng Cộng sản Trung Quốc. Những cuộc tấn công nhằm bóp méo thông tin mới đây tô vẽ Đảng như là nhà lãnh đạo thế giới khi nói tới sự đối phó khủng hoảng, phủ nhận sự thật là Đảng phải trực tiếp chịu trách nhiệm về việc đàn áp thông tin cảnh báo, khiến dịch bệnh lây lan hàng mấy tuần liền.

Trong lúc Hoa Kỳ đang vật vã ngăn chặn vi rút, chữa trị người nhiễm, thiếu thốn vật tư y tế, thì Trung Quốc, tuyên bố đã “khống chế dịch”, đang sản xuất vật tư ở nhịp độ Hoa Kỳ không thể làm được. Sau nhiều tháng phong tỏa, TQ đang khởi động mạnh mẽ bằng cách lấp đi những khoảng trống kinh tế trong khi người Mỹ chúng ta lại ngất ngư với việc khống chế vi rút. Họ có cả một chiến lược còn chúng ta thì... NO.

TQ cũng có nhiều đòn bẩy chính sách ở nước ngoài hơn bao giờ hết trong lịch sử gần đây. Chúng ta đã “nhãn tiền” cái trò chơi này. Chiến tranh ngôn từ giữa quan chức Mỹ và Trung Quốc đã lắng đi mấy ngày gần đây. Pompeo đã đúng khi nói lên người Trung Quốc phải chịu tội (culpability) trong cuộc khủng hoảng này. Nhưng sự khăng khăng của ông, và cả Tổng thống, khi nhắc đến “Vi rút Trung Quốc” hoặc “Vi rút Vũ Hán” lại đang tịt ngòi (misfire) về nhiều mặt.

Không những nó có thể làm bùng lên kỳ thị chủng tộc không đáng, mà nó còn đưa ra một thông điệp lộn xộn đến phần còn lại của thế giới, đặc biệt ở chỗ  Trump lại khen TQ trong nỗ lực ngăn chặn vi rút hồi giữa tháng giêng.

Chuyện rồi cũng xong, Hoa Kỳ khăng khăng gọi Vi rút Vũ Hán trong thông cáo chung G7 – không được thành viên khác đông ý – làm kết cục G7 chẳng ra được một thông cáo chung. Chúng ta làm rạn nứt khối G7 trong khi đoàn kết hết sức thiết yếu trong lúc này.

Giờ đây, khi mạng sống người Mỹ đang tùy thuộc vào Đảng Cộng sản Trung Quốc (nguyên bản viết hoa - ND) đồng ý xuất hàng y tế đến Hoa Kỳ, cuộc chiến ngôn từ đang dịu lại. Người dân Mỹ không biết liệu Trung Quốc có đổi chác gì với chính quyền Trump hay không. Nhưng có một điều hiển nhiên là TQ biết rõ chính quyền Trump đang cực kỳ lo lắng đến việc cứu mạng sống người Mỹ - và rằng Hoa Kỳ cần giữ cho Đảng Cộng sản TQ hài lòng để họ thực hiện mục tiêu đó.

Vì CCP (đảng cộng sản TQ) chỉ đạo kinh tế TQ, họ có khả năng điều phối thương mại, sản xuất, để phục vụ nhu cầu quốc gia.

Chúng ta từng hiểu cách thức này trong cuộc chiến thương mại quá khứ, khi chính phủ họ can dự vào các biện pháp trả đũa, ví dụ như, nhà nước thanh tra không cần thiết, gây chậm trễ trong việc thông quan đối với các công ty Mỹ đang hoạt động tại TQ.

Điều này áp dụng y chang trong đại dịch – TQ có quyền cắt giảm hay làm chậm đi xuất khẩu vật tư y tế xuất đi từ TQ, những thứ mạng sống người Mỹ đang hết sức cần. Họ chơi canh trên chúng ta (They have us over a barrel).

TQ ở trên cơ khi các quốc gia khác đang vật vã đối phó đại dịch. Trong lúc đó, Đảng Cộng sản TQ đang cố làm ở nước ngoài y như trong nước – thủ lợi bằng chuyện láo toét (sell a false narrative).

Họ đang sử dụng mọi công cụ theo ý mình để lan truyền thông tin sai lạc, thổi phồng sứ mạng của họ trong việc chiến đấu chống đại dịch, che giấu nguồn gốc vi rút, và nhiều thứ nữa.

Chính quyền Trump và các quan chức khác cần phải làm mọi cách để cứu lấy mạng sống người dân, ngay từ lúc này. Nhưng họ nên ý thức rằng, dựa cậy vào Trung Quốc sẽ gây một hậu họa khôn lường.

Một thực tế đáng sợ là chính quyền (Trump) đã đặt mạng sống người Mỹ vào tay người Trung Quốc.

Bài của Samantha Vinograd, nhà phân tích an ninh quốc gia của CNN. Là một cố vấn cấp cao tại Viện Biden,  Đại học Delkn, không quan hệ gì cựu tổng thống Biden. Cô từng phục vụ trong Hội đồng An ninh Quốc gia Mỹ thời Barack Obama và Bộ Tài chính thời George W. Bush.

CORONA CÓ THỂ LÂY QUA NÓI CHUYỆN, KỂ CẢ QUA HƠI THỞ.

(Experts tell White House coronavirus can spread through talking or even just breathing)

Phóng viên  Elizabeth Cohen chuyên về y tế của CNN, cho biết một hội đồng khoa học uy tín, viết thư trả lời tòa Bạch Ốc hôm tối thứ 4: nghiên cứu cho thấy vi rút corona có thể lây không chỉ qua hắt hơi, ho, mà còn qua nói chuyện, cả hơi thở.

Tiến sĩ Harvey Fineberg, chủ tịch hội đồng viết: “Khi nghiên cứu Corona hiện hữu còn hạn chế, những kết quả tìm thấy khí dung (aerosolization) chứa vi rút có liên quan tới hơi thở bình thường”.

Trong thư, nhà khoa học còn cho biết các nghiên cứu của người Trung Quốc ở bệnh viện cho thấy virut vẫn lơ lửng trong không khí khi các bác sĩ thay áo quần bảo hộ, hay di chuyển qua lại trong phòng làm việc. Theo trung tâm Phòng chống bệnh Hoa Kỳ, chất di truyền (genetic material) của vi rút hiện diện xa hơn 6 feet (hơn 1,8 mét) chỗ nằm của bệnh nhân Covid.

Ông Fineberg nói rằng, các giọt nước miếng chứa vi rút hình thành khí dung (aerosolized coronavirus droplets) dễ lơ lửng trong không khí, có thể nhiễm vào một người đi qua sau đó.

Ông cho biết tiếp, vi rút lơ lửng bao lâu trong không khí tùy thuộc vào một số yếu tố, bao gồm số lượng nhiều ít vi rút một người bệnh phát ra khi thở hay nói chuyện, và cũng còn tùy vào không khí có thông thoáng hay không.

“Nếu có khí dung chứa vi rút trong một căn phòng không thông thoáng, giả sử sau đó bạn đi qua, có thể bạn sẽ hít vi rút vào phổi”. Ông Fineberg nói với CNN: “Nhưng nếu bạn ở nơi thoáng đãng, gió nhẹ cũng đánh chúng tan ngay”.

Từ những điều chuyên gia nói ở trên, chúng ta có thể suy ra, lây lan Corona dễ dàng trong các phòng kín, như ở bệnh viện chữa covid, trên du thuyền, máy bay, kể cả hàng không mẫu hạm.

Tránh xa nơi có đặt máy điều hòa không khí (cần kín), mở cửa phòng, cửa nhà, bật quạt thay máy lạnh, trong thời gian cách ly, đối phó với dịch bệnh, là lựa chọn sáng suốt nhất.

Tình hình này, khẩu trang thật hữu hiệu, "mang" cho mình nhưng “tốt” cho người.

NGƯỜI MỸ KHỜ KHẠO?

Đây là nhận xét của một số người Việt lần đầu tiên tiếp xúc với người Mỹ khi họ hiện diện đông đảo ở Việt Nam năm 1965

Lúc mới qua, họ cần một số lao động phụ giúp xây dựng các lán trại ở một vài vị trí tại Đà Nẵng. Khi có "cai" Mỹ giám sát, lao động người Việt làm rất hăng hái, cần mẫn, nhưng khi họ đi chỗ khác, mọi người ngừng việc, móc thuốc ra hút, nói chuyện phiếm câu giờ. Mỹ nó “khờ” lắm. Họ kháo với nhau như thế. Đủ giờ, đủ tuần, đủ tháng, lãnh tiền, chủ Mỹ không hề phàn hà công việc nhanh hay chậm, chất lượng hay không chất lượng.

Chỉ cần 2 trung sĩ người Việt chứng thực là lao động được nhận làm những công việc liên quan đến phục vụ đời sống quân nhân Mỹ ở các căn cứ quân sự, không cần phải lý lịch có chứng nhận của chính quyền. Những “lao động” phổ thông có người trở thành cộng sản mà Mỹ cũng vô tư, mù tịt.

Hồi chiến tranh, thành ngữ “sướng như làm sở Mỹ” có nghĩa làm việc lè phè, không năng suất, thu nhập cao.

Lính Mỹ còn “khờ” hơn khi rất tin tưởng, quyến luyến trẻ con. Làm như khi xa nhà, họ nhớ con cái ở nước Mỹ xa xôi. Không thiếu những bốt gác, sam lính ở, trẻ con ra vào như nhà mình nếu “làm quen” được họ. Chúng còn được cho kẹo, bánh, trích từ ra-xông (phần ăn) của lính Mỹ. Những câu chuyện trẻ con lấy cắp súng hay lựu đạn đem cho “Việt cộng” là có chứ không phải tuyên truyền. Những người lính Mỹ này ngây thơ, không hề nghĩ trẻ con cũng có em “hoạt động cách mạng”.

Lính Mỹ, nghe bạn tôi kể, cũng rất “khờ” ở chỗ, khi có người bị thương, kể cả Việt cộng, nếu gần họ, họ đều điều máy bay trực thăng đến chở đi cấp cứu ở các bệnh viện, như dân thường.

Một số người Việt gọi những hành động như vậy là “khờ khạo” nhưng theo tôi, không hẳn thế. Bản chất của người Mỹ có lẽ là tin người, quá mức đến nỗi cả tin.

Không cả tin thì làm sao tất cả những ông lớn trong nền kinh tế hùng mạnh của Mỹ lại chọn Trung Quốc là nơi họ gởi trọn cả trứng, những quả trứng đẻ ra vàng? (Tất nhiên vì lợi nhuận trước hết). Đến khi hữu sự, họ mới té ngửa, những thứ “vặt vãnh” như máy trợ thở, khẩu trang y tế, họ cũng phải nhờ vả đến Trung Quốc (thống đốc bang New York: nhận 1000 máy khuyến mãi, để đặt hàng 17.000 cái khác).

Chưa hết, con vi rút Corona ràng ràng xuất hiện tại Vũ Hán, TQ khăng khăng không phải do họ gây ra, còn bắn tiếng nhịp nhàng là do quân đội Mỹ đem đến. Ăn nói toàn ngoa ngôn ngụy ngữ. Rồi những bộ xét nghiệm, khẩu trang dỏm bán ra cho một số nước đang có người khốn khổ vì dịch bệnh.

Trước đó, cơ mang nào kể, các bí quyết công nghệ mũi nhọn, Mỹ có là Tàu có. Thậm chí đi sau đẻ muộn, Huawei còn làm mưa làm gió trên thế giới, nuôi tham vọng lật đổ Apple.

Có bao nhiêu “tai mắt” của Tàu ở Mỹ? Tình báo Mỹ có nắm hết hay chưa? Không nắm xuể. Nếu nắm kỹ, một khoa học gia đã không bị bắt vì nhận cả triệu đô la Mỹ, cộng tác với tình báo TQ.

Khi Nixon và Kissinger qua Bắc Kinh nói chuyện với Mao Trạch Đông chưa tới 45 phút (phân nửa dành cho phiên dịch), người Mỹ thật thà nghĩ đã có một người bạn, lôi kéo được một sư tử “đang ngủ” về phía mình.

Ngày vui ngắn chẳng tày gang , gần 50 năm sau, vi rút Vũ Hán khống chế cả thế giới, nước Mỹ cũng không nằm ngoài số phận.

Trong lúc ở Washington, Trump đang bối rối, không còn lên tay xuống ngón, một mặt đối phó “fake news” của báo chí khống chế dư luận Mỹ, và sự chống báng “ác liệt” của phe dân chủ, một mặt gồng mình chống đỡ vi rút Vũ Hán, thì ở Bắc Kinh, Tập Cận Bình đang ngồi rung đùi uống trà, nheo mắt cười cợt mấy chú Sam đang vật vã, thiếu máy trợ thở, khẩu trang y tế (những thứ Mỹ coi thường không để ý tới), với số người nhiễm vi rút, số người tử vong, tăng lên chóng mặt mỗi ngày.

Mỹ có câu: A friend indeed is a friend in need, (dịch nôm na: sa cơ mới biết bạn hiền). Nay, Mỹ đang khốn đốn vì vi rút không phải của mình tạo ra, thì kẻ “xuất khẩu” nó đang ra điều kiện nọ kia, lên giọng nhân đạo dạy đời.

Khi qua cơn đại dịch, tôi đoán, Mỹ sẽ chứng tỏ họ không “khờ khạo” như một số người (tôi nêu trong bài) từng suy nghĩ.

CHUYỆN SAU NGÀY “GIẢI PHÓNG”

Trong đám bạn thân, tôi có cơ duyên quen 2 đứa: một “quốc gia”, một “cộng sản”.

Ông bạn cộng sản.

Sau 30 tháng 4, tôi ở trọ trong một ngõ hẻm đường Trương Minh Giảng, gần trường đại học Vạn Hạnh. Lúc xin “giấy đi lại” để về thăm gia đình, vừa bước vô văn phòng phường, tôi hết sức ngạc nhiên, khi thấy tay trưởng công an, thằng bạn học cùng cấp nhưng khác lớp dân Quảng Nam, đang chễm chệ ngồi sau bàn “buya rô”, trông thật oai vệ, lẫm lẫm. Hắn hoạt động nội thành mà chúng tôi chẳng đứa nào hay biết.

Tôi định lên tiếng “ê, mi chứng cho tau tờ giấy về quê tí mi”, nhưng kịp im lặng, trước gương mặt lạnh tanh; hắn thấy tôi rồi cúi xuống đống giấy trước mặt, không một lời chào, coi như tôi không có mặt, có lẽ vì đông người bu quanh, đang nghiêm trang và yên lặng đứng chờ xin giấy tờ như tôi.

Cán bộ cách mạng chứ đâu phải thằng M mấy khi, tôi tự nhủ, rồi cầm tờ giấy bỏ lên bàn chờ tới phiên mình. Suốt 30 phút, hắn không nhìn tôi, vẫn cặm cụi làm việc, kể cả lúc trả lại tờ giấy mà vẫn không ngước lên lấy một lần. Cán bộ cách mạng mà.

Tối khuya hôm ấy, khu phố tôi ở có bố ráp của bộ đội, truy tìm một phần tử quấy rối nào đó, dẫn đầu là “ông cách mạng” M ban sáng. Khi tới chỗ chúng tôi trọ, M. đột ngột đi vào nhà, rất lẹ, vì chỗ này nó quen lui tới rất nhiều lần. Chúng tôi mở to cassette, đang “lén” nghe nhạc “ngụy” vì lúc đó rất ghét nhạc “cách mạng”. Đứa nào đứa nấy cũng xanh mặt, M. lấy nón cối xuống, trợn mắt quát chúng tôi: “Tắt đi, tắt ngay, muốn ‘chết’ hả” rồi vội vã quay ra. Độ mấy phút sau, một toán bộ đội đi vào có cả mấy thanh niên đeo băng đỏ đi trước, soát xét giấy tờ tất cả những người có mặt, một lúc sau, họ vui vẻ chào chúng tôi rồi đi ra.

Đến lúc đó tôi mới hiểu thằng M., nhìn vậy chứ không phải vậy, nghĩ lại cảnh ban sáng lúc xin chữ ký của hắn. Nếu không có hắn báo trước, chúng tôi sẽ rắc rối to vì dám nghe nhạc “đồi trụy phản động”. Giữa đám đông hắn cần phải làm mặt lạnh với tôi. Nhờ đóng kịch khá nhuyễn, chứ thân nhau bao nhiêu năm, tôi vẫn không hề biết nó hoạt động cộng sản.

Sau đó một vài năm, hắn được điều về Đà Nẵng làm trong ngành công an, và cho đến nay, tôi chưa hề gặp lại, dù rất nhiều lần về trung; nghe nói lúc hưu, chức nó cũng khá, cán bộ có bằng đại học chính quy được đào tạo ở chế độ cũ mà.

Thằng bạn quốc gia.

Không hên cho thằng này, đang học thì kẹt tuổi, có nghĩa là thừa tuổi theo quy định tổng động viên mùa hè đỏ lửa 1972, phải đăng lính vào trường sĩ quan Thủ Đức, tháng 4.1975 nó vừa thăng chức trung úy chiến tranh chính trị.

Sau mấy tuần rời đơn vị ở Đà Lạt về Sài Gòn, hắn trở lại quê Quảng Nam, trình diện học tập cải tạo ngoài đó. Trước lúc đi diện HO qua Mỹ, hắn kể tôi nghe chuyện lúc mới trình diện.

- Anh tên Tống Văn D., phải không?

- Dạ đúng, thưa đồng chí.  Nghe cán bộ nói với nhau đồng chí, hắn tưởng đó là cách xưng hô tỏ lòng kính trọng.

- Theo địch chống lại nhân dân, giết hại đồng bào, ai là đồng chí của anh - ông ta lên lớp - nói chuyện với tôi mà anh không bỏ kính đen ra hả? Ông cán bộ quát to.

- Dạ, thưa…dạ thưa…(chẳng biết thưa cái gì, hắn lúng túng, nghe ai đó nhắc nhỏ, bèn nói theo)…Dạ thưa cán bộ, bỏ kính ra tôi không thấy đường.

Bạn tôi đeo kính cận hơn 4 độ nhưng có màu đen xanh cho dịu mắt khi đi nắng. Ông cán bộ tưởng đó là kính mát thông thường.

- Lấy ra. Không cãi, không được chống đối. Không thấy đường mà làm tâm lý chiến cho địch, lại lên tới sĩ quan. Anh đừng có mà qua mặt tôi.

- Ký vào đây.

Người cán bộ đưa một tờ giấy, bạn tôi cúi xuống thật thấp, rồi lại cầm tờ giấy lên đưa sát vào mắt, xem là giấy gì, ký chỗ nào.

- Đui hay sao mà dòm sát thế? Lấy kính đeo vào. Mất thì giờ quá.

Bạn tôi vừa sợ vừa tức, nghĩ thầm trong bụng, cách nào cũng bị quát nạt, thân tù có khác. Hơn 3 năm sau, nó ra tù, cái kính đen lịch sử ấy cứ đi theo hắn mãi, cả lúc qua Mỹ định cư.

Gần 40 chục năm sau, khi gặp nhau, tôi hỏi cái kính. Nó cười: “Cũng vui, hồi cải tạo, không bao giờ tao quên cái thằng cộng sản hoạnh họe cái kính. Nhưng năm nào, ngày 30/4 ở Mỹ người ta mít tinh lên án cộng sản, tao lại không thấy còn thù hận, mỉm cười hiểu ra chuyện mi hỏi, bây giờ ai cũng biết kính viễn, kính cận, đều có thể có màu, hồi đó, ít người biết, huống hồ chi mấy ông Việt cộng trong rừng mới ra”. Nói xong nó cười thật to, nụ cười không có gì là oán thán, mấy năm trời bị đày ải, ra tù thì nghe người yêu bỏ đi lấy chồng, một ông cán bộ tập kết già gần tuổi bố cô ta.

Gặp nhau, chúng tôi kể chuyện trên trời dưới đất, không hề nghe nó nhắc đến mấy năm ở trại cải tạo. Cùng tuổi tôi nhưng nhìn nó như đàn ông năm mấy, tóc còn xanh mướt.

Không biết ở Mỹ do sung sướng, hay do mau quên quá khứ, dù đó là quá khứ đau buồn, bị đày ải, mất người yêu, tôi nhìn hắn vẫn trẻ trung, lúc nào trên môi cũng có nụ cười như hồi còn trai trẻ. Không từng ở tù như hắn, tôi đầu tóc bạc phơ, bởi lòng chưa thanh thản như hắn chăng.