Showing posts with label Bài dịch. Show all posts
Showing posts with label Bài dịch. Show all posts

Tuesday, December 23, 2025

TRUMP VÀ BẦU CỬ MỸ CÓ LỢI THẾ NÀO CHO CHÍNH NGHĨA CỦA CÁC CHẾ ĐỘ TOÀN TRỊ

Donald Trump lại là thần tượng. Bao giờ thần tượng tan? Lúc đó VN sẽ vững tiến.

(How Trump and the 2020 US Election Are Helping Authoritarians’ Domestic Causes).

Báo the Diplomat.

“Chính quyền Trump tặng các nhà chuyên quyền ba công cụ quan trọng để họ gia cố sức mạnh quốc nội”.

(The Trump administration has gifted autocrats with three key tools for consolidating their strength at home).

Cử tri đoàn Hoa Kỳ vừa khẳng định tổng thống đắc cử Joe Biden. Có người lập luận, chiến thắng của Biden sẽ gây lo âu cho các lãnh đạo chuyên quyền trên khắp thế giới vì ông ta cổ vũ cho chế độ dân chủ và quyền con người, mà tổng thống đương nhiệm Donald Trump xem nhẹ khi đặt quan hệ với các chế độ toàn trị.

Sự thật là chính quyền chống dân chủ sẽ chịu sức ép từ bên ngoài dưới chính quyền Biden, nhưng họ cũng không quá lo lắng. Đó là vì những gì xảy ra trong thời gian Trump làm tổng thống và cuộc bầu cử Mỹ, tất cả đem lại ba lợi ích cho các chính quyền toàn trị ở nước họ.

Cách thức Trump xử lý thất cử của ông cho thấy những yếu kém của thể chế dân chủ, trước đó khó mà lộ ra; nó phơi bày cái thường thấy về người nắm quyền trong các chế độ toàn trị, thậm chí, trong các người chống đối từ trước đến nay; cuộc bầu cử Mỹ, và hậu quả của nó, chứng minh một sự thật: quần chúng rất dễ tin các chiến dịch tuyên truyền thông tin sai sự thật. Đúng vậy, các chính quyền chuyên chế ở các nước châu Á cũng chẳng phải quá lo sợ.

Điều thứ nhất, Trump từ chối không chuyển giao quyền hành, mặc dầu thiếu chứng cứ chứng minh gian lận phiếu bầu. Cái này mang lại cái cơ hội hiếm có cho các nhà toàn trị, cho công chúng thấy, việc lên án bầu cử gian lận và mánh khóe (manipulation) không phải chỉ có ở các chế độ độc tài.

Từ rất lâu, các lãnh đạo chuyên quyền nêu cao cảnh giác “xấu xa xã hội” ở các nước (gọi là) dân chủ, phản bác lại sự ủng hộ mở rộng các quyền tự do dân chủ. Để minh họa, khi tin tức nói về các chống đối trong nước bị kiểm duyệt, vo tròn rất gắt, tuyền thông ở Trung Quốc tường thuật rất kỹ phong trào Người Da Đen Phải Sống (Black Lives Matter); họ lớn tiếng về sự bất công và phân biệt chủng tộc, một thất bại của tự do dân chủ, nước Mỹ là đại diện.

Tự do truyền thông trong các nước dân chủ và sự phát tán dễ dàng các thông tin nhờ internet cho phép các chế độ toàn trị dễ dàng tìm ra các “xấu xa xã hội” của những quốc gia gọi là dân chủ đối với nước họ.

Tuy nhiên, khó khăn không ít cho các lãnh đạo độc tài, muốn thuyết phục quần chúng rằng, các thể chế vững vàng lâu đời cũng có thể mong manh, dễ đổ sụp, dễ bị khai thác như sự cai trị ở chính nước họ. Trump từ chối chuyển giao quyền hành và liên tục lu loa mình thất bại vì cuộc bầu cử bị đánh cắp, bất ngờ tạo điều kiện các lãnh đạo toàn trị có được bằng chứng như thế.

Và có nhiều chính quyền độc tài lợi dụng cơ hội vàng này, để nhấn mạnh rằng, bầu cử như thế ở một nước dân chủ lâu đời (như Mỹ) còn bị dễ dàng khuynh đảo không khác chi dưới chính quyền của họ.

Chắc chắn, quyết định của các chính quyền toàn trị ở châu Á, lần lữa chưa vội chúc mừng Joe Biden, có thể do cân nhắc cẩn thận về mặt ngoại giao, nhưng có thể vì các yếu tố bên trong can dự vào. Yên lặng chậm chúc mừng còn làm dấy lên hồ nghi về tính trong sạch của bầu cử Mỹ.

Chậm chúc mừng còn ngụ ý chính quyền cho rằng, kết quả bầu cử có thể bị đảo ngược. Ví dụ, một số người lập luận, trong khi đợi chúc mừng Biden chiến thắng, truyền thông Việt Nam thường xuyên tường thuật các vụ kiện gian lận bầu cử Mỹ năm 2020, mà không đăng kèm theo các phán quyết của tòa án, cũng như không cắt nghĩa hệ thống bầu cử Mỹ vận hành như thế nào. Điều này sinh ra cái ấn tượng, hệ thống bầu cử Mỹ chẳng chặt chẽ như người ta thường nghĩ.

Điều thứ hai, thái độ công chúng ở các nước toàn trị châu Á phản ứng trước mất mát của Trump, các tuyên bố vô căn cứ của ông về gian lận bầu cử, rất rõ ràng phơi bày cái cách lãnh đạo chính trị cần phải có ở những nước đó (là đúng).

Một bộ phận công chúng lên tiếng ở Việt Nam, Hồng Kông và Trung Quốc mạnh mẽ ủng hộ Trump, một lãnh tụ giống với các nhà lãnh đạo độc tài của họ về nhiều mặt.

Ví dụ, ở Việt Nam, nhiều người ái mộ một lãnh tụ phải mạnh mẽ, “dứt khoát, thu hút và cứng rắn,”; một con người chẳng ai dám đụng tới nếu tấn công các chuẩn mực thể chế. Điều này có thể ngụ ý, nhiều chính phủ độc tài đã thành công trong việc khắc sâu vào xã hội, một nền văn hóa chính trị, ở đó các nhà lãnh đạo cá nhân đứng trên thể chế, được coi là đáng mong muốn.

Các nhà toàn trị ở Trung Quốc, Hong Kong, Việt Nam cũng sẽ thoải mái hiểu rằng, nhiều người bất đồng chính kiến, cổ xúy dân chủ, ủng hộ Trump mặc kệ ông không đoái hoài tới thành tích nhân quyền của mình về trẻ em di cư, “cấm nhập cư người Hồi Giáo”, và chủ trương da trắng thượng đẳng (white supremacy). Điều này ngụ ý, những giá trị các nhà hoạt động dấu tranh dân chủ theo đuổi thực sự không vì nền dân chủ hay quyền con người.

Nhiều người bất đồng chính kiến ở Việt Nam và Hong Kong ủng hộ Trump chỉ vì họ tin, việc thắng cử của ông sẽ làm Trung Quốc yếu đi. Điều đó thật sự cho thấy cái khả năng làm hài lòng các nhà toàn trị: Dân chủ hóa chỉ là mục tiêu thứ yếu đối với tinh thần dân tộc trong tâm trí của những nhà hoạt động đấu tranh. Nó còn cho thấy các nhà toàn trị này chừng mực nào đó đáp ứng các mục tiêu của các người hoạt động tranh đấu mà không sợ mất đi quyền lực.

Điểm cuối cùng, thái độ quần chúng trong các nhà nước chuyên quyền châu Á đối với thất bại của Trump còn cho thấy họ rất dễ tin các thông tin sai lệch, các không tin sai sự thật. Trong khi hai thông tin này có mặt ở Hoa Kỳ, có lợi cho các lãnh đạo chuyên quyền về hai mặt: Thứ nhất, nó cung cấp cho các nhà toàn trị phương sách mới để lũng đoạn dư luận quần chúng liên quan đến các vấn đề nhạy cảm ở trong nước. Thứ hai, nó còn tạo ra sự hỗn loạn, không biết thông tin nào là đúng, thông tin nào không.

Không tin vào truyền thông chính thức của quần chúng dưới chế độ toàn trị có thể khiến quần chúng không còn tin truyền thông chính thức bất kỳ ở đâu, kể cả Hoa Kỳ. Lấy ví dụ, nhiều người dân Việt Nam và người dân Trung Quốc, trong nước hay ngoài nước, đặt niềm tin vào báo Đại Kỷ Nguyên(The Epoch Times- của người Tàu - ND chú thích) hơn là tin vào truyền thông chính thống của Hoa Kỳ để tìm kiếm tin tức về bầu cử Mỹ 2020.

Điều này đem lại bài học cho các chính phủ độc tài, đó là, họ có thể cho phép nguồn truyền thông thay thế, không cho quần chúng biết nguồn gôc xuất xứ của nó từ nhà nước, và thế là, họ có thể lèo lái dư luận quần chúng về các vấn đề nội bộ trong nước, có lợi cho họ.

Thậm chí có một số các người bất đồng chính kiến trong các chế độ toàn trị đang tạo ra hỗn loạn về các thông tin có thật và không có thật. Cái kết là, kiểm soát nghiêm ngặt thông tin, thật khó khăn đối với các người bất đồng chính kiến, không phân biệt đâu là tin thật, đâu là tin giả từ nguồn nước ngoài.

Mặt khác, thật đúng khi họ coi thường sự kiểm soát thông tin của các chính quyền toàn trị, đến nỗi một số người bất đồng chính kiến cổ vũ việc loan truyền tin tức về bầu cử Mỹ, coi đó là cách để xiển dương tự do thông tin. Có trường hợp, vài người bất đồng chính kiến ở Trung Quốc nôn nóng cung cấp thông tin thay thế về cuộc bầu cử, mặc dầu họ biết đó là tin giả.

Tóm lại, nhiệm kỳ tổng thống Trump và cuộc bầu cử Mỹ đem lại lợi ích chính nghĩa cho các chính quyền toàn trị ở nước họ, ít ra là châu Á. Trump từ chối không trao quyền đem lại một cơ hội độc nhất chứng tỏ cho quần chúng thấy rằng các thể chế dân chủ Mỹ rất là yếu kém.

Ngoài ra, phản ứng của quần chúng trước sự mất mát của Trump đem lại các chính quyền toàn trị châu Á, hai chỉ dấu cho biết sự quan trọng để họ tồn tại: (1) bộ phận quần chúng cất tiếng nói mong ước một vị lãnh đạo phải cứng rắn (như Trump) và (2) nhiều người dân dễ dàng tin tưởng thông tin sai lệch, thông tin không đúng sự thật.

Nhiệm kỳ tổng thống Biden có thể tạo ra sức ép bên ngoài lên các chính quyền toàn trị nặng hơn; sức ép ấy có mạnh hơn các điều kiện trong mỗi nước hay không cũng còn chưa rõ. Lịch sử dạy chúng ta thấy, với những yếu tố trong nước thuận lợi, nhiều chính phủ độc tài có thể tồn tại ngay cả trong tình trạng sức ép bên ngoài vẫn mạnh mẽ.

Trương Mai, nghiên cứu sinh tiến sĩ, khoa chính trị, đại học Arizona. Cô còn nghiên cứu các phong trào xã hội, chống đối xã hội, và truyền thông xã hội.

Nguyễn Long Chiến dịch.

Saturday, October 25, 2025

BIỂN ĐÔNG NỔI SÓNG

(South China Sea of troubles)

"Năm 2020, thế giới cần để tâm nhiều tới Biển Đông".

Bài của Oriana Skylar Mastro, Báo The Economist, WASHINGTON, DC, hôm nay.

Nếu 2019 là năm sự cạnh tranh chiến lược giữa Trung Quốc và Mỹ đảo ngược quan hệ thương mại giữa hai nước, thì năm 2020 sẽ là năm tăng cường cạnh tranh về lĩnh vực an ninh. Sự kiên nhẫn cả Bắc Kinh lẫn Washington đang cạn kiệt thì các kêu gọi hành động đang gia tăng, làm nguy cơ đối mặt ngấm ngầm nguy hiểm có thể xảy ra hơn. Thế giới cần để tâm đặc biệt đến một cuộc bùng nổ đang tiềm ẩn.

Năm 2020, Mỹ sẽ cho tàu bè đi qua eo biển Đài Loan mỗi tháng một lần, thậm chí sẽ có một chiến hạm lớn ghé thăm cảng. Mỹ sẽ tìm cách mở rộng không gian quốc tế cho Đài Loan, ví dụ, mời Đài Loan tham gia tổ chức Y tế thế giới, tổ chức một cuộc viếng thăm bất ngờ cấp chính phủ. Chủ tịch Tập Cận Bình sẽ phản ứng dữ dội, gia tăng tần suất và sự phức tạp trong các hoạt động quân sự chống Đài Loan, gây rối tàu bè Mỹ trong việc đi lại, hạn chế người nước ngoài đến Tân Cương và một số vùng khác của Trung Quốc. Trung Quốc cũng sẽ giở trò mua chuộc các đối tác ngoại giao của Đài Loan từ bỏ liên minh với họ; Haiti sẽ quay lưng với Đài Loan. Trung Quốc sẽ đẩy mạnh chiến dịch truyền thông, gây ảnh hưởng lên các cuộc vận động và các động cơ kinh tế nhằm ủng hộ ứng viên ưa chuộng của họ ông Hân Cao Hùng trong chiến dịch tranh cử tổng thống Đài Loan năm 2020.

Đối phó với bối cảnh căng thẳng leo thang này, TQ sẽ đẩy mạnh đối đầu trong một số tranh chấp lãnh thổ. Ở biển Đông Trung Hoa, nơi TQ và Nhật Bản cùng tuyên bố chủ quyền quần đảo Senkaku/ Điếu Ngư Đài, TQ sẽ tăng cường áp lực quân sự của mình. Quân đội nhân dân Trung Quốc đang đẩy mạnh nhịp độ diễn tập quân sự trong vùng, chấm dứt thời gian tạm dừng từ năm 2107, mở rộng khu vực hoạt động của tàu chiến, tiềm thủy đỉnh, máy bay chiến đấu tại đó. Năm 2020, Trung Quốc sẽ hành xử khiêu khích hơn, kích động sự chia rẽ ngày càng lớn giữa Nhật Bản và Hàn Quốc, phá vỡ sự chống đối chính trị khu vực. Trung Quốc sẽ thực thi các cuộc tuần tra phối hợp cùng Nga trong vùng, với tính toán Mỹ sẽ ngần ngại không muốn thách thức một lúc cả hai đối thủ.

Ở biển Đông, TQ thậm chí còn đi xa hơn nữa. Ví dụ, họ có thể thiết lập thêm nhiều tiền đồn trên quần đảo Trường Sa, “chiếm” bãi cạn Scarborough với máy bay không người lái, quân sự hóa hơn nữa Hoàng Sa và Trường Sa, hoặc tuyên bố hạn chế nhiều hơn đối với tự do hàng hải của những nước khác. Nhưng các nhà lãnh đạo TQ sẽ ngần ngại làm đảo lộn “tình trạng đã rồi” một cách ầm ĩ, bởi lẽ họ đã rất thành công trong việc kiểm soát tình thế “chuyện đã rồi” (de facto) trên biển Đông qua các biện pháp kinh tế, ngoại giao, quân sự và “tằm ăn dâu” về pháp lý.

Ngay cả như vậy, TQ sẽ không ngần ngại hành động nếu các nước cạnh tranh trong khối Đông Nam Á tìm cách củng cố thế đứng của họ. Việt Nam, lấy ví dụ, sẽ đảm nhận chức chủ tịch khối  Asean năm 2020, có thể họ nhân cơ hội đó để điều chỉnh lại bộ Quy tắc ứng xử biển Đông tranh cãi quá lâu, trong đó, TQ muốn thể chế hóa một số chính sách họ ủng hộ như là loại trừ các lực lượng quân sự nước ngoài ra khỏi khu vực. Cũng có thể, tổng thống Philippines, Rodrigo Duterte, sẽ nghiêng về vị trí thù nghịch hơn với Bắc Kinh nếu, lấy ví dụ, tàu TQ tình cờ giết chết người Phi trong một cuộc chạm trán ở các vùng biển tranh chấp. Trường hợp nào đi nữa, TQ cũng sẽ áp dụng lập trường táo bạo hơn nếu họ cảm thấy không còn cần giữ các đối thủ phải đi theo họ.

Mỹ sẽ tích cực vận dụng bất kỳ thay đổi tiềm tàng nào trong làn gió đang dấy lên ở Manila và Hà Nội. Mỹ sẽ thả nổi các lựa chọn ví dụ như đe dọa xét lại vị thế của Mỹ trong việc không đứng về phe nào trong các tranh chấp lãnh thổ, hoặc đặt biển Đông lên nghị trình trong các cuộc gặp cấp cao với TQ và trong các hội nghị quốc tế như G7. Nhưng tổng thống  Donald Trump có lẽ thích chọn các giải pháp kinh tế trong việc cấm vận các công ty và các cá nhân TQ can dự vào các hoạt động bất hợp pháp, quấy rối và cưỡng ép trên các vùng biển này.

Với sự lèo lái mạnh mẽ của quân đội trong chính sách về TQ của Mỹ, bộ quốc phòng Mỹ sẽ thúc ép các nước trong khu vực cung cấp nhiều hơn cách tiếp cận quân sự và sự ủng hộ về chính trị. Sự kiên nhẫn của Mỹ với câu thần chú của các nước khu vực “đừng bắt chúng tôi phải lựa chọn” sẽ không còn nữa trong năm 2020. Nhưng lợi thế quân sự của Mỹ đối với Trung Quốc đang suy yếu dần, trừ phi Mỹ có thêm sự tiếp cận quân sự mở rộng ở Đông Nam Á, TQ sẽ có khả năng thống lĩnh các chuỗi quần đảo gọi là hàng đầu nơi này. Điều đó có nghĩa là Mỹ sẽ phải bắt đầu đòi hỏi các đồng minh Đông Nam Á hãy hành động nhiều hơn. Năm 2020, Mỹ kỳ vọng những nước này đồng ý sự hiện diện quân sự Mỹ bên ngoài bờ biển của họ thường xuyên và lâu dài hơn, cũng như công khai ủng hộ nỗ lực của Mỹ đẩy lùi tham vọng của TQ mở rộng phạm vi ảnh hưởng của họ trên biển.

KHỦNG HOẢNG ĐẾN GẦN

Cả Trung Quốc lẫn Hoa Kỳ đều muốn chấp nhận hiểm nguy để đoạt lấy ưu thế. Chỉ còn là vấn đề thời gian trước khi sự cạnh tranh về an ninh này ở biển Đông bùng lên thành một cuộc khủng hoảng. Năm đến sẽ đe dọa trở thành một năm bất ổn không những cho quan hệ Trung-Mỹ mà còn cho các nước trong vùng rơi vào tình cảnh “tên bay đạn lạc”.

Sunday, October 19, 2025

Một nghiên cứu mới: THỜI GIAN SỬ DỤNG MÀN HÌNH VỪA LÀ NGUYÊN NHÂN VỪA LÀ TRIỆU CHỨNG CỦA HÀNH VI XẤU Ở TRẺ EM.

Không chỉ người lớn, trẻ con cũng gắn chặt cuộc sống của chúng vào màn hình:

Con cái không nghe lời phụ huynh? Chúng có giận dữ la hét đá bàn xô ghế? Bạn nên coi lại thời lượng xem màn hình của chúng.

Qua 117 cuộc  nghiên cứu trẻ em dưới mười tuổi rưỡi, người ta thấy,  càng chú mục nhiều vào màn hình, hành vi và cảm xúc của chúng càng không như mong đợi,  ở lứa tuổi phát tiển của trẻ.

Đó là những vấn đề về  biểu hiện như cảm xúc lo lắng, trầm cảm, tăng động (hyperactivity) và ngổ ngáo, đặc biệt đối với trẻ em gái.

Nghiên cứu theo nhiều cách khác nhau nhưng tựu trung, các vấn đề nảy sinh đối với : trẻ em dưới hai tuổi  có tiếp xúc màn hình (trừ nói chuyện qua video); trẻ hai đến 5 tuổi coi màn trên một giờ; và trẻ lớn hơn coi màn hình 2 giờ mỗi ngày. Đặc biệt nguy hiểm đối với trẻ chơi games quá nhiều. Trẻ từ 6 đến 10 tuổi gặp vấn đề cảm xúc giao tiếp (socio-emotional) nhiều hơn trẻ từ 5 tuổi trở xuống.

Hơn nữa, trẻ trải qua những thách thức này có khuynh hướng tìm đến màn hình để “giải quyết”, cái nầy làm trầm trọng thêm vấn đề.

Nhà nghiên cứu Roberta Pires Vasconcellos nêu đặc điểm nổi bật nhất trong nghiên cứu của mình: “Chú mục nhiều vào màn hình không chỉ là nguyên do của vấn đề - đôi khi, nó còn là triệu chứng”.

Trong nhiều trường hợp, trẻ em cố gắng kiềm  chế cảm xúc lại quay về màn hình, đặc biệt là chơi games, để “giải quyết” hoặc là để trốn thoát. Cái này có thể nhất thời giảm căng thẳng, nhưng về lâu về dài như một vòng tròn lẩn quẩn, nó sẽ làm trầm trọng thêm hành vi cảm xúc.

Dữ liệu nghiên cứu mới  về thời gian trẻ tiếp xúc với màn hình giúp cha mẹ biết cách để bảo vệ sức khỏe tinh thần của con cái.

Người lớn thường “thảy” chiếc điện thoại cho con để chúng giữ yên lặng, nhất là trong lúc làm việc hoặc vào  nhà ăn.  Có thể tạm thời yên ổn nhưng điều này về sau dẫn tới hệ lụy. Nó ngăn con cái học cách cư xử đúng phép, không học được cách kiềm chế cảm xúc.

Thay vì phát triển kỷ năng tự kiềm chế, trẻ lại tìm sự thoải mái và khuây khỏa qua màn hình. Về lâu về dài, điều này tạo ra vòng lẩn quẫn nguy hại hơn khi trẻ không thích nghi mỗi khi thiếu màn hình.

ĐỪNG ĐỂ TRẺ LẤY MÀN HÌNH (điện thoại, Ipad, laptop- ND) ĐỂ “CHE KHUẤT” CẢM XÚC.

Cha mẹ nên nhìn rộng hơn, hãy cố tìm những chỉ dấu  trẻ muốn tìm đến màn hình mỗi khi chúng gặp rắc rối, hơn là chỉ chú trọng đến chính cái màn hình.

Nếu bạn thấy trẻ quay qua tìm màn hình thường xuyên khi  buồn bã hoặc muốn thu mình lại, đó là lúc bạn nên coi lại cảm xúc của chúng. Có khi chúng muốn tìm sự gẫn gũi hay niềm an ủi mà mà chúng không tìm thấy trong các giao tiếp- ở nhà, ở trường hay ở các bối cảnh xã hội khác.

Đó là lúc con cái cần sự an ủi hay vấn an nơi bố mẹ nhất- giúp chúng được lắng nghe, được thấu hiểu và được cảm thấy bình an, cả trong lẫn ngoài mạng ảo.

Giáo viên hướng dẫn hay các nhà trị liệu tâm lý cũng  sẽ là sự hỗ trợ quý báu. Kết quả nghiên cứu còn cho thấy, chú ý xem thời lượng trẻ chơi games cũng quan trọng không kém.

Đặc biệt, chơi games trực tuyến còn tác hại chất chồng, bởi trò chơi trở thành (như)một nền tảng xã hội. Vì games vẫn tiếp tục dù trẻ không chơi nữa, chúng cảm thấy bị “cưỡng bách” phải kéo dài thời gian chơi; điều này dẫn đến việc bỏ bê các sinh hoạt thiết yếu hằng ngày như đi ngủ, đi học, hay đối mặt với người khác.

Vì lý do đó, chơi games cần được chú ý và phải có giới hạn rõ ràng- đặc biệt với trẻ em lớn tuổi- lứa tuổi thường có tự do quản lý giờ giấc của mình.

ĐẶT RA QUY ĐỊNH VÀ THỰC THI QUYỀN BỐ MẸ

Đặt ra quy định vê thời gian và theo dõi suýt sao là hết sức quan trọng. Luôn giữ quy định sẽ giúp trẻ biết phải làm gì và tạo ra những giới hạn tuân thủ.

Bố mẹ kiểm soát điện thoại hay các ứng dụng (apps) là rất hữu ích. Hầu hết các thiết bị đều có phần mềm cài sẵn, giúp bạn quản lý được thời gian và chọn lựa nội dung. Dùng những ứng dụng như thế để hạn định thời gian hợp lý, bảo đảm chắc chắn con trẻ chỉ có thể tiếp cận những dữ liệu thích hợp với lứa tuổi của chúng.

Để giúp trẻ không quá miệt mài vào những thiết bị ấy, nghiên cứu còn gợi ý, nên bỏ bớt những ứng dụng (apps) như những video trực tuyến đặc biệt cuốn hút (Tiktok là ví dụ- ND). . Thay vào đó là cho trẻ tiếp xúc những nội dung có tính giáo dục, hoặc mang  mục đích tốt đẹp.

NÓI “KHÔNG” VỚI TRẺ CŨNG TỐT THÔI.

Kết quả nghiên cứu này không làm tác giả ngạc nhiên. Các nhà trị liệu, các giáo viên, thường phàn nàn cha mẹ không muốn đặt ra giới hạn cũng như không dứt khoát khi con cái họ đòi xem màn hình (điện thoại, máy tính bảng, laptop...ND).

Khi tôi nói KHÔNG với con cái mình,  phản ứng của họ không hẳn là bằng lòng. Tôi (tác giả nghiên cứu) luôn tự nhủ, là người mẹ, việc của tôi là phải biết những gì tốt nhất cho con cái, và có những quyết định làm con mình lành mạnh về sau- ngay cả có lúc khó chịu cho cả mẹ con.

Hạn chế trẻ dùng điện thoại cũng là cách làm khôn ngoan. Một thông báo đồng thuận vừa được công bố, mà tôi là đồng tác giả với nhiều chuyên gia quốc tế cho thấy, sử dụng nhiều mạng xã hôi và điện thoại có liên quan tới các vấn đề về giấc ngủ, sự tập trung, sinh nghiện, và bất an thân thể (body dissatisfaction).

BẠN KHÔNG NHẤT THIẾT PHẢI “CÔNG BÌNH”.

Khi tôi nói chuyện với các bậc phụ huynh về cách quản lý việc sử dụng mạng xã hội của con cái, họ thường nói với tôi rằng cần phải cho con nhỏ của mình một chiếc điện thoại ở cùng độ tuổi mà anh chị lớn của chúng có một chiếc. Điều đó không đúng.

Thuyết phục với những đứa con trẻ hơn, rằng cha mẹ có kinh nghiệm nhiều và có thể chứng minh thời lượng xem điện thoại sẽ nguy hiểm thế nào.

Có thể là một chọn lựa khác cho chiếc phone. Một bà mẹ hứa  cho con gái 1600 đô la với điều kiện để mua một chiếc điện thoại khi nó lên 16 tuổi. Con của bà nhận tiền mặt ngay. Dù nhiều người chưa hẳn ai cũng có tiền như thế nhưng bạn vẫn có thể linh hoạt hơn, đưa ra những thứ mà con mình thích. Những chuyến đi nghỉ với bạn bè, du lịch cắm trại...là những ví dụ.

Bất kể là cái gì, điều quan trọng là suy nghĩ cho kỹ cách cho con cái tiếp xúc với công nghệ. Vì thời gian xem màn hình vừa là nguyên do cũng vừa là triệu chứng cho các vấn đề ứng xử và cảm xúc nơi trẻ; hãy cứ dứt khoát, nói KHÔNG khi cần. Có thể con bạn sẽ la lối, đá cái này đấm cái kia, nhưng về lâu về dài, điều đó tốt cho sự phát triển tinh thần của chúng.

Bài viết của Kara Alaimo trên CNN (9/6/2025), phó giáo sư truyền thông, đại học Fairleigh Dickinson. Nguyễn Long Chiến lược dịch.

Sunday, March 10, 2024

CỤ RÙA VIỆT NAM NHÌN RA THẾ GIỚI.

(Vietnam Embalms a Sacred Turtle, Lenin-Style. Việt Nam ướp xác một con rùa thiêng, như  kiểu Lê Nin)

- Vladimir, Mao Trạch  Đông, và bây giờ: một con rùa khổng lồ.

VN đã ướp xác một con rùa mà nhiều người xem là biểu tượng của sự trường tồn và độc lập nước nhà cho đến khi nó chết năm 2016, theo tường thuật của truyền thông nhà nước.

Đó là động thái nâng một con vật, gọi là Cụ Rùa, hoặc Rùa  Tổ, vào chung với những nhân vật trọng vọng nổi tiếng được ướp xác và được các chế độ cộng sản trưng bày.

Danh sách gồm Lê Nin, Mao Trạch Đông, Kim Nhật Thành, Kim Chính Nhật của Bắc Triều Tiên, và Hồ Chí Minh, vị anh hùng dân tộc của VN.

Một con rùa khổng lồ cực hiếm được tẩm nhựa và đặt trong một ngôi đền ở hồ Hoàn Kiếm, thủ đô Hà Nội, nơi một thời nó sinh sống, báo VNExpress tường trình hôm thứ ba. Tẩm nhựa (Plastination) một phương pháp bảo quản cơ thể bằng cách bơm vào những hạt nhựa được một nhà giải phẫu người Đức áp dụng vào thập niên 1970.

Tẩm nhựa nhìn như còn sống, Cụ Rùa mang một ý nghĩa văn hóa và tâm linh vô hạn ở Việt nam.

Một truyền thuyết VN nói rằng vào thế kỷ 15, một anh hùng dân tộc (Lê Lợi - người dịch chú thích) mượn kiếm thần, sử dụng nó đánh đuổi quân Tàu đang chiếm đóng, và trả lại cho một con rùa nổi lên ở hồ Gươm, sau đổi tên thành hồ Hoàn Kiếm  (anh chàng tây này kể sơ sài quá, không hấp dẫn bằng truyền thuyết của chúng ta - NLC).

Đền thờ rùa xây giữa hồ thập niên 1880, và Rùa Tổ qua đời ở đó năm 2016, được tin tưởng rộng khắp là hiện thân nhập thế từ truyền thuyết cổ xưa.

Truyền thuyết trả gươm (hoàn kiếm) có lợi cho nhà cầm quyền VN như là biểu tượng chủ nghĩa dân tộc chống Tàu, một nước láng giềng phương bắc và từng đô hộ VN.

Cái chết của Cụ Rùa, xảy ra trong một cuộc tranh luận nóng bỏng toàn nước về sự phụ thuộc kinh tế và có vẻ cả chính trị vào Trung Quốc, đã dấy lên nỗi buồn khôn xiết.

Một số người Việt thấy cái chết Cụ Rùa như là một điềm gở cho đất nước và cho đảng Cộng sản cầm quyền trong mấy thập niên.

Người ta tin Cụ Rùa chết vì các nguyên do tự nhiên. Nhưng hồ Hoàn Kiếm quá ô nhiễm, và người ta thỉnh thoảng có thấy cụ rùa trồi lên mặt nước tìm kiếm oxy để thở nhiều năm trước khi cụ chết.

Cái chết cũng là một mất mát cho lịch sử sinh học bởi vì Cụ Rùa, cân nặng tầm 164 kg là con cuối cùng thuộc những loại rùa mai mềm khổng lồ từ sông Dương Tử.

Chủng loài rùa, được biết như Rùa mai mềm (Rafetus swinhoei, miền Nam gọi ba ba, cu đinh, Quảng Nam tôi gọi con trạnh-ND), một thời rất nhiều ở Đồng bằng sông Hồng nhưng bị săn bắt sạch trong thập niên 1970 và 1980.

Cái chết Cụ Rùa chỉ để lại 3 cá thể được biết đến – một cặp ở sở thú Tô Châu, Trung Quốc, và một con ở hồ Đồng Mô, ngoại thành Hà Nội, giống đực hay cái hiện chưa rõ mấy.

Cặp rùa Tô Châu chưa sinh sản con nào, Tim McCormack, giám đốc chương trình nghiên cứu rùa châu Á, một tổ chức bảo tồn đặt trụ sở tại Hà Nội, báo cáo vào tháng tư năm ngoái.

Nhưng ông cũng nói thêm một cá thể rùa thứ tư cùng chủng loại đã được phát hiện ở hồ Xuân Khánh, ngoại thành Hà Nội, dấy lên hy vọng giống rùa mai mềm có thể đem về nuôi dưỡng tập trung.

Một vài tháng sau đó, McCormack viết báo cáo chương trình của mình đã cơ bản tìm thấy một con rùa thứ hai cùng chủng loại với rùa Đồng Mô, nhưng cần điều tra thêm để xác quyết phát hiện này.

Ông cho biết hôm thứ tư rằng một tổ hợp tác “phục hồi chủng rùa”, gồm các quan chức VN và các nhóm hỗ trợ đời sống hoang dã quốc tế, đang làm việc với kế hoạch bắt giữ những cá thể rùa đã biết, tìm hiểu xác định giới tính và có thể là nuôi dưỡng chúng.

“Tìm ra con thứ hai khiến mọi người phấn khởi vào giống rùa một lần nữa, và chúng tôi tin nó có thể được cứu sống nếu chúng ta có thể gom chúng về một chỗ”, McCormack viết trong một e-mail.

Sau khi Cụ Rùa chết, xác cụ được bảo quản lạnh nhiều tuần tại Bảo tàng Thiên nhiên Quốc gia, ở 15 độ dưới không, trong khi đợi giới thẩm quyền tranh luận cách tốt nhất để bảo tồn cụ.

“Ướp xác một cụ rùa không phải đơn giản, xem xét cẩn trọng là điều khó tránh”, Nguyễn Trung Minh, giám đốc bảo tàng  phát biểu năm 2016.

Chính phủ cuối cùng bác bỏ kỹ thuật ướp xác truyền thống và quyết định chọn “ướp nhựa” với sự giúp đỡ của các chuyên gia người Đức.

Cụ Rùa “tẩm nhựa” này chiếm chỗ trong đền Ngọc Sơn với xác tẩm người “bà con” đã chết năm 1967.

Nay cụ được trưng bày trong phòng nhiệt độ thông thường, nhưng để tránh bụi, nấm mốc, ánh sáng, giới thẩm quyền đã đặt cụ trong 1 hộp kính.

AI THẮNG TRONG CHIẾN TRANH THƯƠNG MẠI TQ - MỸ? - Việt Nam.

Who Wins From The China/U.S. Trade War? Vietnam.

Khi chiến tranh thương mại giữa TQ và Mỹ đang ầm ì, cần để ý ai có thể là những người hưởng lợi. Một khi TQ từ bỏ nền tảng sản xuất giá rẻ - qua sự  bắt buộc hay do thiết kế- ai sẽ hưởng lợi?

Có một nước thấy rõ nhất : Việt Nam.

VN từ lâu có thể tự hào được những gã khổng lồ như Intel, Samsung, Adidas và Nike chọn làm nơi sản xuất cho họ. Cứ 10 chiếc smartphone sản xuất trên thế giới thì có 1 chiếc tại nước này.

Tuy nhiên, mâu thuẫn thương mại giữa Hoa Kỳ và TQ đã đẩy một số công ty ra khỏi lục địa để hướng đến VN. Một khảo sát mới đây của phòng thương mại và công nghiệp Hoa Kỳ cơ sở đặt tại Quảng Đông cho biết các công ty TQ đang mất dần thị trường khắp châu Á, đặc biệt là VN.

Andy Ho, trưởng quan chức quĩ cơ hội đầu tư Vina-Capital VN, cho biết: “Nhiều  công ty đang tìm cách di dời cho sản xuất. Các công ty vật tư xây dựng chẳng hạn đang xây cất nhà máy trong nước, di chuyển chuỗi cung ứng của mình tới đó. Năm ngoái, toàn nước có 19 tỷ đô la đầu tư nước ngoài được đăng ký”.

VN được kêu gọi là nơi  chọn lựa an toàn thay cho TQ. Điều này không phải là vô hạn, nhưng VN xuất hiện khi chú ý của chính phủ Hoa Kỳ lại ở chỗ khác. Có thể nào Hoa Kỳ đuổi theo VN? Cái nầy hẳn có một  rủi ro. Tuy nhiên, điều quan trọng là VN không vi phạm sở hữu trí tuệ của Hoa Kỳ và điều này có thể tạo sự khác biệt.

Phát triển ngoạn mục.

VN nổi tiếng là tâm điểm sản xuất phản ảnh qua phát triển mạnh mẽ của quốc gia – 6.6 % năm 2018 và 6.5 % năm 2019 (dự báo của IMF, Quỹ tiền tệ quốc tế). Lại có những thu hút khác: Ông Ho chỉ vào dân số 90 triệu, cùng sự lớn mạnh của giai cấp trung lưu. Số này có thể tăng 30 % vào năm tới thêm vào trên 1 triệu người.

Những nhà quản lý quỹ châu Á  đang lưu tâm chú ý. Mike Kerley, giám đốc quỹ Thu nhập Viễn đông Henderson đã đặt nặng tin tưởng vào nơi đây: “VN đang làm 1 việc đúng, và họ đang theo mô hình TQ. Họ đang tạo ra nền tảng sản xuất mang lại nhiều công ăn việc làm. Họ cũng đã trải qua khủng hoảng ngân hàng, và đã giải quyết xong những khoản nợ xấu. Nền tiền tệ đang vận hành khá tốt. Họ cũng có dự trữ tài khoản hiện đang khá mạnh. Câu chuyện còn tiếp diễn nữa”.

Vấn đề là cái này có tạo được cơ hội đầu tư tốt lành không. Thị trường (chứng khoán) tăng đáng kể vào năm 2017 và nó không hạ như trước. Tuy nhiên, nó hạ thấp đáng kể trong năm 2018, trong 12 tháng hạ xuống 15%. Ông Ho tin tưởng vẫn có những cơ hội chọn lựa cho những người  tích lũy cổ phiếu. Ông nói: “ Việc định giá là hợp lý và giao dịch thị trường tăng 13-14 lần thu nhập”. Tuy nhiên, cũng như với những thị trường đang nổi, chỉ số chứng khoán (Index) cũng có những méo mó. “ Cổ phiếu tài chính, bao gồm ngân hàng và bất động sản chiếm phần lớn chỉ số chứng khoán(Index).

Quỹ Vina-Capital mặt khác lại chú trọng vào những câu chuyện tiêu thụ nội địa. Nó bao gồm các lĩnh vực như các hãng  hàng không giá rẻ. Có nhiều hãng khởi nghiệp lần đầu ở VN và việc đi lại trong nước đang gia tăng: “Hiện có 21 sân bay trong nước và đây là ưu tiên của chính phủ”, ông Ho phát biểu.

“Phát triển hạ tầng cơ sở từ lâu là chuyện thú vị kín đáo của cái xứ sở này. Dù còn nhiều thách thức, VN đã có những bước tiến dài quan trọng trong việc xây dựng cơ sở hạ tầng thúc đẩy tăng trưởng: Ngày nay, 99 % dân số có điện sử dụng chủ yếu thắp sáng hơn năm 1993 chỉ có 14%. Nhà cửa cũng được xây dựng đáng kể, đường sá và các loại hình cơ sở hạ tầng khác”.

Cũng có những hạn chế. Quản lý doanh nghiệp vẫn cần phải cải thiện nếu xứ sở này muốn giữ sự thu hút vốn đầu tư nước ngoài.

Chính quyền nhận ra điều này, nhưng ý muốn để thay đổi không phải là chính sự thay đổi.

Tiếp cận những thị trường (chứng khoán-ND) ở VN cũng thật khó. Kerley phát biểu: “Thị trường VN không hẳn mở cửa, với những luật lệ phức tạp về chuyện người nước ngoài làm thế nào để mua cổ phiếu. Chúng tôi tiếp xúc thông qua tín thác đầu tư từ các chuyên gia”

Ngay thời điểm này, chỉ có 3 tổ chức mở cửa cho các nhà đầu tư Anh quốc – quỹ đầu tư: VinaCapital Vietnam, Cổ phần Việt Nam và Doanh nghiệp Việt Nam. Thực trạng quỹ đầu tư Vina-Capital dẫn đầu đáng kể việc làm ăn, tăng 96,6 % trong 3 năm, khoảng 67 % so với đối thủ sau đứng sau.

Có nhiều cái hỗ trợ tăng trưởng của VN trong vài năm tới. Khi các công ty di dời khỏi Hàn quốc, Nhật Bản, Singapore hoặc Trung quốc, VN có thể là nước hưởng lợi.

VN đang trong quá trình ký kết hiệp ước thương mại to lớn với EU.

Điều này dần dần sẽ mở ra nhiều thị trường; triển vọng của nó thật là thú vị.

Bài của Cherry Reynard đăng trên Forbes, tạp chí tài chính hàng đầu thế giới, ngày 29 tháng 3 năm 2019. Nguyễn Long Chiến dịch.