Con người thường chịu đựng tới một giới hạn nào đó để duy trì ứng xử ‘phải đạo’ với nhau. Sự chịu đựng này sẽ có “cường độ” khác nhau ở những mối quan hệ tuy giống nhau: có sự khác nhau giữa cha mẹ và con cái; giữa vợ và chồng; giữa anh chị em; giữa những người thân khác trong gia đình. Và sự chịu đựng này thể hiện rất rõ ở…nhà thương (bây giờ người ta hay gọi là bệnh viện).
Giai đoạn sinh lão bệnh tử- ai cũng sẽ trải qua- chi phối con người, nhiều nhất là…giai đoạn bệnh.
Không ai biết mình sẽ bệnh lúc nào nhưng có thể biết vì sao họ bệnh nhưng vẫn muốn bệnh. Đó là một vị trung niên mới qua tuổi 50 nhưng nhìn như ông cụ hom hem trên 60: nước da sạm đen vì gan chai lỳ bởi rượu. Trong một gian phòng chật hẹp kê đủ 6 chiếc giường bệnh và một lối đi nhỏ nên tôi tự nhiên hiểu rõ hoàn cảnh của ông nhờ nằm sát nhau.
“Đù má! (tôi xin lỗi phải nhắc nguyên văn), ỉa thì phải báo chớ ông đổ đầy ra giường thế này làm sao tui dọn?”. Chửi thề dường như rất quen thuộc với một số người miền Nam. Thực cũng hãi hùng. Mùi nước tiểu, mùi nước phân (bệnh nhân đang điều trị tiêu chảy), mùi mồ hôi từ chiếc khăn bàn dùng làm mền bốc lên nồng nặc. Năm bệnh nhân và những người nuôi đều nhăn mặt nhìn chỗ khác. Người phụ nữ tầm dưới 50 vừa dọn vệ sinh cho anh ruột vừa tuôn những tràn chửi bới, mà nêu đủ ra đây, có khi tôi phải mang lấy tội.
Lúc hoàn tất, rửa tay xong, chị hài tội nạn nhân như để chữa thẹn hành động vừa rồi với mọi người chung quanh. “Ổng có tới ba bà vợ; bà nào ở một thời gian cũng bỏ đi vì ổng nhậu nhiều hơn ăn; nhác làm siêng nhậu; bây giờ bác sĩ nói gan chai. Hèn chi, ổng không chịu ăn, chỉ uống chút sữa. Lại còn bướng bỉnh, nói không chịu nghe. Tui cũng gặp thằng chồng in như ổng. Tôi bỏ nó (chồng) hơn 7 năm nay rồi; nay lãnh thêm cục nợ này – vừa nói chị vừa chỉ vào người anh đang nhe răng ra cười, hàm trước còn mấy chiếc đưa ra khỏi môi. “Vô nhà thương lần này là lần thứ sáu- cũng do rượu. Lần nào cũng báo khổ tui”.
Chồng chị cũng đang nằm phòng cấp cứu dưới lầu vì xuất huyết bao tử, ói ra máu, đang được truyền máu. “Sao chị không ở với anh?”. “Mặc xác nó. Có con gái ổng lo (con chung hai người)”. Chị nói ông chồng chị chỉ thích nhậu không thích làm. “Hễ có ai cho ít tiền là ổng đi tìm bạn nhậu. Tui đi mần cực khổ mới có đồng tiền, hớ ra là nó ăn cắp để đi mua rượu”.
Hai người đàn ông nát rượu ấy đi qua giới hạn sự chịu đựng của người đàn bà. Nhưng vì trách nhiệm làm vợ, vì tình nghĩa anh em, người phụ nữ phải tiếp tục cam chịu. Hành vi và thái độ của chị đã không còn ở ngưỡng cam chịu ấy nữa. Hai con người hai bợm rượu. Tại sao không là hai trái tim yêu thương?
Phía góc phòng tôi nằm là giường một cụ bà 73 tuổi, người Quảng Trị (hay Huế gì đó). Bà trông khắc khổ, tóc khô khốc bạc. Bà nằm một mình không người chăm. Thỉnh thoảng người con trai đến với bà đôi ba giờ rồi phải vội vã đi làm. Thấy anh trao đổi công chuyện liên tục qua điện thoại. Người mẹ than đau bụng không đi cầu đã hai hôm. Giọng nhỏ nhẹ qua điện thoại chuyển cường độ, người con quát: “Sao mạ không hỏi bác sĩ lúc sáng? Nói với con làm gì”.
Bà mẹ yên lặng; gương mặt khắc khổ bỗng càng khắc khổ hơn. Lúc con ra về, bà tâm sự với chúng tôi. Nó (con bà) cất điện thoại trong thời gia tui vô giữ con cho nó. Vợ chồng nó sợ tui gọi về với mấy chị nó ngoài quê than phiền. Trông cho con nó lớn đi học, tui về quê. Ở đây khổ quá. Tôi không rõ ở dây là ở nhà con bà hay ở nhà thương.
Người mẹ sẽ được cư xử tốt hơn nếu không mắc bệnh phải đến nhà thương? Tôi tự hỏi.
Dù phải cắn răng nén nỗi đau bệnh của mình, tôi vẫn thấy mình hạnh phúc hơn cụ bà và cụ ông nằm cạnh. Khi lâm vào sự đau yếu, mỗi người đều có một hoàn cảnh đối xử riêng. Sự chịu đựng của con người luôn có giới hạn. Chỉ có tình yêu thương mới làm con người vượt qua giới hạn của sự chịu đựng.
Tám ngày ở nhà thương, suýt về nước Chúa, (cha đạo đã đến xức dầu Thánh ngày thứ hai), nghe hoàn cảnh hai người ở trên, tôi mới thấy sức chịu đựng của bà xã mình là…vượt giới hạn.








