Bên dưới là bản chụp bài kiểm tra (test) tiếng Anh lớp 3 của một trường tiểu học thành phố Lohja. Nhìn bài làm, nếu là giáo viên ở Việt Nam, tôi sẽ chấm điểm thấp về chữ viết, xấu quá. Trên bài viết, học sinh này sẽ bị tôi nhắc nhở không được vẽ (bậy) trên giấy trả bài. Điểm về “giấy sạch, chữ đẹp” sẽ là số không; châm chước, thì có thể cho 5 điểm trên 10. Nhưng nhìn điểm cho của cô giáo 10 +++, tức ba điểm cộng trên 10 điểm (điểm tối đa) tôi hết sức ngạc nhiên.
Học sinh có thể vẽ gì tùy ý trên những khoảng trống của đề bài. Ai cũng phải vẽ à? Cháu tôi trả lời, không. Em nào thích thì vẽ. Cô không cấm. Bài tập tiếng Anh này về phần “vẽ bậy”, cô phê “Wow. Beautiful drawings”. Ồ, vẽ đẹp quá. Cô khen. Ba điểm + kia biết đâu là nhờ những chỗ trống có hình vẽ bằng bút chì chèn vào các câu hỏi.
Không yêu cầu mọi học sinh vẽ vào các khoảng trống có trên các câu hỏi trong bài kiểm tra. Cô giáo tạo một không gian thoáng đãng trong việc dạy dỗ của mình. Đó là điều không được phép trong các bài tập ở xứ sở hiếu học Việt Nam.
Học mà chơi hay chơi mà học không phải là câu nói triết lý. Nó cho thấy việc học không nặng nề với học sinh. Tôi có một cháu khác đang học lớp 5. Khi hỏi cháu được xếp hạng giỏi hay khá hay trung bình thì nó nhìn tôi ngạc nhiên. Ở VN, cháu chỉ mới học xong mẫu giáo. Qua Phần Lan cháu còn phải học mẫu giáo thêm 1 năm. Trẻ 7 tuổi mới học lớp 1.
Kết quả học tập sẽ là một tờ giấy dài ngoằng, ngoài tổng kết số điểm học các môn trong năm là những nhận xét của cô giáo về quá trình học tập của học sinh. Không có thành tích học tập qua phân hạng như ở nước ta. Có biểu dương học sinh xuất sắc trong lớp không? Không. Chỉ có cha (hoặc mẹ- tức phụ huynh) cô (hoặc thầy) giáo biết số điểm học tập cuối năm. Học sinh có thể cho các bạn khác biết kết quả học tập nếu muốn.
Một đứa cháu nội của tôi (hồi lớp 2) nhận một câu nhận xét của cô giáo trong "bảng điểm"– không phải cho phụ huynh biết – mà cho vị giáo viên dạy cháu năm kế “không đặt vật gì hay để học sinh này đặt vật gì trên bàn ngoài dụng cụ học tập. Lý do, cháu rất chia trí khi học. Nó lấy vật ấy và bắt đầu bày trò tinh nghịch."
Trong bản nhận xét về học sinh, phụ huynh sẽ biết con mình có năng khiếu về môn nào. Sự học hành ra sao. Cách ứng xử với bạn học thế nào. Đặc điểm tính tình như ít nói hay nói nhiều, có hòa hiếu với bạn bè không. Thái độ học tập ra sao. Thích những môn nào...
Nói chung, nhận xét của cô giáo vào “bảng điểm” sẽ cho phụ huynh hiểu, có thể gần hầu hết, những ưu khuyết điểm về đạo đức, hạnh kiểm, năng lực học tập, năng khiếu, và nhất là thiên hướng của trẻ qua nhận xét một năm học. Thường thì phụ huynh có thể cho hoặc không cho biết nội dung nhận xét của cô giáo về đứa con của mình nếu họ thấy việc ấy có thể làm thương tổn cho tinh thần đứa bé.
Thực sự ra, cũng chẳng có gì trầm trọng khi đọc những nhận xét của cô giáo về học sinh. Trong thời gian dạy, có những vấn đề nảy sinh về tính tình -đặc biệt không phải thành tích học tập giỏi, dở- thì sẽ có sự tương tác giữa cô giáo và phụ huynh.
Cháu nội tôi gặp một tình huống mà cô giáo thường liên lạc (qua mail) với cha mẹ nó chứ không phải “mời” lên phòng giám hiệu để “làm việc”. Ở VN, tại một trường tiểu học của thành phố Hồ Chí Minh, cháu bị đội cờ đỏ ghi vào số đen “hay xô đẩy bạn”. Lớp 1 cháu không bao giờ có cái danh dự gì như “phiếu bé ngoan”, nghĩa là khá nghịch ngợm, không phải là đánh bạn, chỉ là xô đẩy bạn trong giờ ra chơi.
Qua xứ người, ngôn ngữ, văn hóa không tương đồng, thiếu phương tiện giao tiếp, mọi cái rất bỡ ngỡ nếu không nói là khó khăn trong việc thích nghi trong đời sống nói chi đến học hành của trẻ nhỏ. Nhưng khi đến trường hơn 1 tuần, cháu tôi rất thích đi học. Vì sao hay “quậy” trong lớp (chòng ghẹo, xô đẩy bạn) là hành vi “không thể chấp nhận” mà cháu tôi không bị phân biệt đối xử? Đơn giản, mọi hành vi của học sinh được nhìn dưới nhãn quan “tìm hiểu” chứ không phải “kết luận” (bằng cách cho điểm) như chúng ta thường làm. Nếu ở VN, cháu tôi sẽ là học sinh “cá biệt”, có thể cần mời phụ huynh lên để “làm việc” nhiều lần nếu học sinh không khắc phục được “cá biệt” ấy.
Và thật như vậy. Con tôi được mời lên gặp cô chủ nhiệm (không phải thầy hiệu trưởng) với yêu cầu, cùng với họ để giúp cháu tôi không được “quậy phá” trong lớp. Cô giáo cho biết, cháu không ngủ trưa (học sinh Phần Lan đều ở trường buổi trưa) và “quậy nhiều hơn về buổi chiều, lý do cháu không hoặc ăn rất it buổi trưa. Quậy nhiều là do cháu...quá đói bụng. Thức ăn Phần Lan không hợp khẩu vị. Mẹ cháu được yêu cầu nấu ăn theo cách VN cho cháu đem đến trường để ăn trong một thời gian khi chưa thích nghi các món ăn Tây. Đây là kết quả “nghiên cứu” của một thầy tâm lý theo dõi hành vi của cháu nội tôi trong ba ngày liên tiếp và đưa ra giải pháp như trên.
Sau đó cháu tôi không còn những hành vi “quậy phá” nữa. Con cái những người mới nhập cư, (nói như bà Nguyễn Thị Kim Ngân) “đã làm gì cho đất nước” Phần Lan mà được quan tâm như thế. Vì có nền văn minh cao, dù còn đầu óc phân biệt chủng tộc (thống kê khoảng 65% dân số), người Phần Lan - đặc biệt là giáo dục của họ- vẫn coi quý học sinh, dù đó là học sinh của những người mới nhập cư từ châu Á hay Trung Đông.
Có bốn đứa cháu nội ngoại học từ mẫu giáo đến lớp 5 nên tôi tìm hiểu từng cháu về việc học ở trường. Nhận xét của tôi không phải từ tài liệu giảng dạy mà từ những trải nghiệm của các cháu. Nhận xét chung, những cháu có học ít nhiều ở trường học quê nhà: Ở đây học dễ chịu hơn. Thằng cháu nội hay bị nhắc nhở nhận xét ngắn gọn: Ở đây, cô giáo không la mắng con. Đánh học sinh, giáo viên sẽ bị đuổi việc và có khi phải tù. Ở VN, cháu không được xếp loại “cháu ngoan” vì hay tinh nghịch.
Cứ mỗi tiết học 45 phút sẽ có 15 phút ra chơi. Ở tiểu học, thường một ngày có một đến 3 lần ra chơi tùy theo nhiều hay ít tiết học. Cứ mỗi thứ tư, học sinh được chơi lâu hơn, khoảng 2 giờ liên tục trong ngày. Có hai nơi cho học sinh vui chơi: Một ở ngoài trời và một ở trong nhà (không gian sân không bằng ngoài trời nhưng có thể có trò ném banh, “cút bắt”, đá banh (quả bóng nhựa to tướng chỉ lăn chứ không bay)...Và mỗi tuần sẽ có 1 giờ dã ngoại- học sinh đi khám phá bên ngoài, thường là vào rừng; Phần Lan là xứ sở của rừng thông, rừng tùng, và rừng bạch dương.
Giờ học của các lớp không đồng nhất tùy theo quyết định của mỗi giáo viên ngay cả giờ ra chơi. Có mấy lần đưa cháu lớp 3 đến trường, tôi ngạc nhiên thấy có lớp học lớp chơi. Tuy giờ học khác nhau nhưng giờ vô lớp rất bài bản: cửa thang dẫn vào lớp trên lầu có khóa số, mở và đóng đúng giờ. Đi trễ, học sinh phải gọi điện để cô giáo ra mở cửa. Điện thoại được mang đến trường nhưng phải tắt máy. Chỉ được phép dùng để liên lạc khi cần thiết. Đi trễ sẽ ghi vào sổ và cuối năm, trễ học nhiều lần cũng sẽ được đưa vào “học bạ” (đó là tờ sớ dài, tôi có nói ở trên). Do đó, hiếm khi học sinh đi trễ trừ những trường hợp bất khả kháng.
Học sinh nghỉ học phụ huynh phải gọi điện hoặc nhắn tin cho cô chủ nhiệm. Trường hợp nghỉ dài ngày, có khi vài tuần, phụ huynh sẽ được nhận những bài học, bài tập, và trong thời gian nghỉ, học sinh ấy phải được phụ huynh phụ đạo để theo kịp tiến độ chung của lớp. Con tôi từng dẫn 2 cháu về VN gần 1 tháng vì có công việc. Mỗi tuần, cô giáo của các cháu đều gởi nội dung những bài học, bài tập cho phụ huynh để các cháu tự học.
Trường tiểu học thường gắn chung với trường cấp 2. Cơ ngơi rất bề thế. Sân chơi rất mênh mông. Và đủ các loại từ leo dốc, bóng đá (mi ni), bóng rổ, xích đu, bập bênh, nhảy cao, nhảy lên những tảng đá kê gần nhau, chín mười tảng xếp cong queo...Nói chung học sinh ra chơi là để “tập thể dục” và rèn luyện cơ thể. Tôi quan sát hầu hết cơ thể học sinh đều mảnh khảnh nhưng chắc chắn. Rất ít trẻ mập mũm mĩm như búp bê.
Có lẽ học sinh Phần Lan đi bộ nhiều. Mỗi sáng tập thể dục vào mùa đông một hai độ, có khi dưới không, ở một thị trấn, tôi thấy hai dạng người ra khỏi nhà: Học sinh và phụ nữ dắt chó đi cho chúng đỡ cúm chân. Một số đi xe đạp, một số đi bộ. Có những đứa rất bé đi đến trường một mình vào buổi sáng mà trời hãy còn tối mờ như là 4, 5 giờ sáng; trên người chúng đeo vật phản quang để xe hơi dễ thấy. Có đứa bé học mẫu giáo lẽo đẽo bước theo người bố to như quả núi đang sải bước đi trước. Tôi tự hỏi, tại sao ông ta không lấy xe hơi (là phương tiện chính của người Phần Lan)để đưa con đến trường hay chí ít là xe đạp có tựa lưng dành để chở trẻ con.
Tự đến trường là cách rèn luyện trẻ ở một đất nước có tới hơn sáu tháng mùa đông khí hậu khắc nghiệt. Bứa nào thời tiết ở 1 trở lên 4,5 độ C là dân chúng rất hồ hởi. Mùa đông hầu như chỉ có 8 tiếng là thuộc ban ngày (tất nhiên rất hiếm ngày có ánh mặt trời). Đi học, tan trường, học sinh đều như đi trong mơ. Trời như phủ bóng mờ mờ lạnh lẽo. Những ngày có tuyết rơi, học sinh cũng phải đến trường. Giờ giấc được tăng thêm. Lớp học 8 giờ sẽ đổi lại 9 giờ. Khi 4 giờ đón cháu học mẫu giáo, tôi cứ nghĩ cháu đang học lớp đêm. Trừ khi mưa, tất cả học sinh đều ra chơi kể cả có tuyết rơi. Từ nhỏ, học sinh tập làm quen với khí hậu khắc nghiệt vùng Bắc Âu.
Các môn học ở bậc tiểu học: Toán, tiếng Phần, tiếng Anh (bắt buộc), lịch sử, nhạc, vẽ, và thủ công gồm may vá (tôi thấy đặt những chiếc máy may như trong một xí nghiệp may mặc), mộc. Cả trẻ gái và trai đều học hai môn “thủ công” này. Cháu tôi làm những túi đựng sách bằng vải, tấm bảng viết (thu nhỏ), mỗi thứ ngốn cả mấy tiếng đồng hồ. Các lớp đều có dịp dắt ra nhà bảo tàng địa phương đôi ba tuần một lần. Ngạc nhiên là các lớp đều có học - nội dung từ đơn giản đến phức tạp - các môn như đạo đức (ethics), tôn giáo (religion), và vô thần (atheism; tôi thích từ không tôn giáo hơn. "Vô thần" nghe hằn học quá).
Con gái tôi có nhà, tầng trên cho sử dụng B&B (bao ở và bao ăn sáng). Có một khách hỏi thuê người Si-ri tên Farah, đen đủi, cao to. Con gái tôi nại cớ từ chối vì hình dáng bên ngoài “dữ dằn” của vị khách Hồi giáo. Thất vọng bị từ chối, vị khách thất thểu bước ra khi trời sẫm tối. Tất nhiên, tiền đặt ở trên hệ thống phải hoàn lại. Không cho thuê nhà sẽ là một thiệt hại khi phải từ chối khách như thế. Lúc chào chủ nhà ra đi, cháu ngoại tôi lớp 5, thấy vẻ buồn trên gương mặt vị khách Trung Đông, nói với mẹ “You’re so racist”. Cháu ra khỏi nước lúc 5, 6 tuổi, tiếng Việt không đủ để nói “sao mẹ phân biệt chủng tộc vậy”.
Có lẽ học môn đạo đức hay tôn giáo hay không tôn giáo gì đó, đứa cháu 12 tuổi của tôi mới dám phê bình mẹ như thế. Là một thạc sĩ giáo dục học ở Phần Lan, con tôi hiểu nếu từ chối như thế sẽ làm ngược lại những điều con mình học. Thế là Farah, người Hồi, không những ở đôi ba tuần, anh còn là khách mướn nhà lâu dài của con gái tôi. Anh ta là một người chuyên mua xe tải đem về một số nước Trung đông để bán. Ở Phần Lan, xe tải chỉ được chạy một quãng dài nhất định. Hết hạn xe rất rẻ. Các nước khác không quy định hạn dùng của loại xe này.
Qua chuyện trò, anh ta nói rất mến người VN vì họ hiếu khách, không như một số người Phần Lan “khá phân biệt chủng tộc”, thấy anh là ngần ngại. Như vậy, môn học cháu ngoại tôi tiếp thu tại xử sở Bắc Âu này có tác dụng ngay, không đợi lúc cháu trưởng thành khi 18 tuổi là công dân Phần Lan.
Trẻ người nhập cư không giỏi tiếng Phần được học các môn này bằng tiếng Anh. Trong lớp hai thứ tiếng này có giá trị ngang nhau trong giao tiếp. Lúc nhỏ, cháu ngoại tôi phải dùng tiếng Anh để nói với bạn hoặc cô giáo. Lớn lên, nói được tiếng Phần, cô giáo thường khuyến khích sử dụng nhiều hơn. Lên lớp 6, học sinh sẽ học thêm tiếng Thụy Điển – nước từng “đô hộ” Phần Lan.
Tuyên dương học sinh hoàn toàn không xảy ra ở trường học Phần Lan. Tôi có dự một lần bế giảng trường tiểu học. Chương trình sẽ được một học sinh nữ và nam dẫn dắt. Họ ăn mặc rất nghiêm chỉnh. Nữ mặc robe, nam mặc vest, trông như người lớn. Nhiệm vụ của MC là giới thiệu các tiết mục văn nghệ (mỗi lớp 2 tiết bất kể lớp nào). Hết văn nghệ sẽ có lời cảm ơn của thầy hiệu trưởng đối với phụ huynh đang ngồi bên dưới dày đặc trong hội trường.
Chương trình kéo dài chừng non 2 tiếng. Sau đó lớp nào về lớp đó có cả phụ huynh đi theo. Ở trong lớp -rất rộng rãi đầy đủ chỗ ngồi – cô giáo mỗi lớp (hai hoặc ba cô với số học sinh không tới 20 chục em) sẽ gọi từng em lên trao “giấy chứng nhận học tập” (tờ giấy có điểm, và một sớ dài nhận xét của cô về học sinh), một cô khác trao một chậu hoa tươi be bé, cô thứ ba (có lẽ là chủ nhiệm) sẽ ôm hôn và phụ huynh có thể chụp ảnh này để kỷ niệm. Trao “giải” xong, các cô giáo cảm ơn phụ huynh và ai muốn chụp hình với họ thì họ sẽ sẵn sàng. Ngoại trừ gia đình nhà tôi và một hai phụ huynh “chụp hình kỷ niệm” còn lại mười mấy gia đình khác đều chào các cô rồi ra về cùng con cái họ.
Tôi hỏi đứa cháu ngoại lớp 5 (học khá tốt) “có hội đoàn” gì trong trường không. Cháu nói có. Đó là mỗi lớp bầu chọn một lớp trưởng, gọi là (council) hoặc một phó (vice-council). Nhiệm vụ: Mỗi tuần lên họp tại văn phòng hiệu trưởng tất cả các lớp trường chừng 15 hay 20 phút. Hiệu trưởng sẽ tìm hiểu nguyện vọng học sinh qua các council này.
Có họp phụ huynh học sinh không. Có, mỗi năm 2 lần: Một, chỉ có mỗi phụ huynh và cô giáo;(có những việc cô giáo những góp ý riêng về bản thân học sinh và không muốn việc góp ý ấy có thể gây thương tổn tinh thần chúng). Một, phụ huynh, cô giáo, và học sinh. Các phụ huynh cả lớp sẽ có một buổi họp đề cử “hội trưởng” để làm cầu nối giữa nhà trường, lớp học, cô giáo và học sinh. Người đại diện này không phải lo lễ lạc hay đóng góp vật chất hay quỹ gì cho lớp cả.
Giáo dục Phần Lan được đánh giá là một trong những nền giáo dục tiên tiến nhất trên thế giới. Dù chỉ “cưỡi ngựa xem hoa” qua những câu chuyện với các cháu và ba mẹ chúng, tôi thấy có một điểm đáng quan tâm: Học sinh đúng là trọng tâm của giáo dục. Thầy giáo (tất cả đều có bằng thạc sĩ trở lên) rất yêu nghề. Học sinh đối với họ là tình yêu. Trường học là nơi tuổi thơ hưởng những gì tốt đẹp nhất xã hội dành cho học sinh.
Thầy cô rất được trọng vọng dù lương bổng của họ không phải là cao nhất. Không có nhất tự vi sư bán tự vi sư nhưng họ rất được nể trọng. Con tôi nói, chỉ một lời còm trên mạng cộng đồng về bất kỳ một cô một thầy nào có vẻ khinh bạc, tất cả các phụ huynh khác đều tỏ ra bất bình có khi phẫn nộ về nhận xét ấy. Phẩm chất người thầy luôn được xã hội tôn kính.
Đất nước có số dân bằng phân nửa số dân Sài Gòn nhưng giáo dục lại thuộc hàng đầu thế giới đó là điều tôi luôn luôn suy nghĩ. Có những cái chúng ta không bằng họ về vật chất nhưng tôn sư trọng đạo từng có trong quá khứ ở xã hội chúng ta, ngày nay chắc chắn có thể khôi phục lại được qua những việc làm thiết thực: Thầy ra thầy, trò ra trò.
Tôi nghĩ, giáo dục Việt Nam sẽ không thua bất cứ nền giáo dục nào nếu coi trọng học sinh. Hãy cho các em tự do trong học tập. Nếu cần, hãy làm như trẻ Phần Lan, được phép vẽ trên phần trống những trang giấy đề bài nếu...thích, nếu muốn. Các em sẽ không bị điểm kém vì vẽ bậy, làm bài viết nhìn quá “bầy hầy” như cháu ngoại lớp 3 của tôi ở Phần Lan. Cô giáo sẽ phê “You are so lovely and smart” (em rất đáng yêu, rất thông minh) như trong bài kiểm tra tiếng Anh này.
Học sinh phải là người được tôn trọng chứ không phải ai khác trong giáo dục.








