GIẢ- CHÂN
Bức ảnh bên dưới cho thấy quan cảnh một toà án xử chí sĩ Phan Bội Châu năm 1925. Dù tô màu nhờ AI (trí tuệ nhân tạo), bức ảnh cho thấy hình ảnh oai nghi của cụ Phan. Một tay đặt trên tựa ghế, một vuốt bộ râu hùng vĩ, mắt nhìn (không rõ vào người chụp ảnh, hay chánh án) sắc lạnh đầy thách thức. Cụ ngồi ở tư thế vững vàng, chân hơi soãi ra trước, tất cả biểu lộ một tinh thần dũng mãnh “uy vũ bất năng khuất”, dẫu đó là uy vũ của kẻ xâm lược, đã đem ngài ra xử.
Ảnh đăng trên Facebook có tên Nghiên Cứu Lịch Sử. Việt Nam trải qua nhiều biến cố lịch sử chấn động không những trong nước mà cả quốc tế. Thời không có Internet nên rất nhiều sự kiện quan trọng chìm vào huyền thoại hay sách vở chép ghi. Có một bức ảnh về một sự kiện lớn như phiên xử tử hình một nhà yêu nước sáng chói như cụ Phan Bội Châu là vốn quý của dân tộc. Một hình ảnh kiêu hùng.
Nhưng có thực là ảnh chụp về cụ Phan? Nhiều lý giải cho rằng ảnh giả mạo. Các lý do nêu ra. Cụ Phan ăn bận ỵ phục như một người Mãn Châu. Gương mặt như một hảo hán trong phim kiếm hiệp, không có nét gì của một nhà yêu nước kiên cường. Phiên tòa chật người dự, thiếu trang nghiêm. Bàn tay phải của vị quan toà có vẻ thiếu tự nhiên. Có người nói AI hay mắc lỗi lẫn lộn này. Lý do thuyết phục nhất, cảnh binh Pháp (hay người Việt làm tay sai) lại mặc quân phục như người Nhật hay lính của Tưởng Giới Thạch. Tôi cho chi tiết chứng minh đây là fake, căn cứ vào nội dung comment của luật sư Lê Công Định trên Facebook Dương Quốc Chính (tôi lấy cảm hứng cho status này từ đây): Quy định của luật pháp phương Tây từ trước đến nay không cho phép ai chụp ảnh bị cáo, bị can trong phiên tòa.
Bức ảnh này chỉ là của người quyền lực vô đối hiện nay, tên gọi AI.
AI không có tội. Nó như con dao rất hữu ích cho đời sống ngày nay. Đố nhà nào mà duy trì sinh hoạt nếu thiếu con dao. Nhưng xách dao đi đâm người không phải lỗi tại dao bén. AI cũng vậy. Làm giả một sự kiện lịch sử không khác gì dùng dao cắt gọt sự thật.
Nhưng đây không phải là bức ảnh mà chỉ là bức họa, thì tác động rất hữu hiệu; bức họa vẽ nên quan cảnh xét xử quan trọng của một nhà yêu nước. Hình ảnh rất hiếm.
Mục đích của bài viết không phải phân tách giả chân của bức ảnh. Tôi chỉ muốn hỏi, vì sao một ảnh chưa hoặc không xác định là thật, nói về một sự kiện lịch sử hơn 100 năm trước lại lôi cuốn rất nhiều người xem- không ngoại trừ những người viết Facebook nổi tiếng và cả những người hiểu biết?
Yêu chí sĩ Phan Bội Châu không đồng nghĩa yêu hình ảnh giả tạo về ngài. Lịch sử cần chân thật. Không phải vì bức ảnh giả mà yêu mến thêm lịch sử, yêu quý thêm người làm nên lịch sử.
Vì sao tôi kết luận ảnh giả? Vì có tới 2 bức ảnh cùng sự kiện này, “ông gà, bà vịt” (xin xem ảnh bên dưới). Nhưng chi tiết quan trọng ít ai để ý: bóng đổ của chân ghế cụ Phan ngồi nhìn rất rõ mà bóng đổ của quan toà (hay luật sư?) đang đứng lại không có, trong khi cơ thể ông này khá đồ sộ, lại gần nguồn sáng hơn.
Điều quan trọng ở đây, trong tương lai, với đà ảnh fake ngày càng như thật, lịch sử VN có thể thay đổi vì sự dắt mũi của những hàng giả như bức ảnh này không?











