Friday, December 12, 2025

TỪ BÀI KIỂM TRA, NGHĨ VỀ GIÁO DỤC PHẦN LAN.

Bên dưới là bản chụp bài kiểm tra (test) tiếng Anh lớp 3 của một trường tiểu học thành phố Lohja. Nhìn bài làm, nếu là giáo viên ở Việt Nam, tôi sẽ chấm điểm thấp về chữ viết, xấu quá. Trên bài viết, học sinh này sẽ bị tôi nhắc nhở không được vẽ (bậy) trên giấy trả bài. Điểm về “giấy sạch, chữ đẹp” sẽ là số không; châm chước, thì có thể cho 5 điểm trên 10. Nhưng nhìn điểm cho của cô giáo 10 +++, tức ba điểm cộng trên 10 điểm (điểm tối đa) tôi hết sức ngạc nhiên.

Học sinh có thể vẽ gì tùy ý trên những khoảng trống của đề bài. Ai cũng phải vẽ à? Cháu tôi trả lời, không. Em nào thích thì vẽ. Cô không cấm. Bài tập tiếng Anh này về phần “vẽ bậy”, cô phê “Wow. Beautiful drawings”. Ồ, vẽ đẹp quá. Cô khen. Ba điểm + kia biết đâu là nhờ những chỗ trống có hình vẽ bằng bút chì chèn vào các câu hỏi.

Không yêu cầu mọi học sinh vẽ vào các khoảng trống có trên các câu hỏi trong bài kiểm tra. Cô giáo tạo một không gian thoáng đãng trong việc dạy dỗ của mình. Đó là điều không được phép trong các bài tập ở xứ sở hiếu học Việt Nam.

Học mà chơi hay chơi mà học không phải là câu nói triết lý. Nó cho thấy việc học không nặng nề với học sinh. Tôi có một cháu khác đang học lớp 5. Khi hỏi cháu được xếp hạng giỏi hay khá hay trung bình thì nó nhìn tôi ngạc nhiên. Ở VN, cháu chỉ mới học xong mẫu giáo. Qua Phần Lan cháu còn phải học mẫu giáo thêm 1 năm. Trẻ 7 tuổi mới học lớp 1.

Kết quả học tập sẽ là một tờ giấy dài ngoằng, ngoài tổng kết số điểm học các môn trong năm là những nhận xét của cô giáo về quá trình học tập của học sinh. Không có thành tích học tập qua phân hạng như ở nước ta. Có biểu dương học sinh xuất sắc trong lớp không? Không. Chỉ có cha (hoặc mẹ- tức phụ huynh) cô (hoặc thầy) giáo biết số điểm học tập cuối năm. Học sinh có thể cho các bạn khác biết kết quả học tập nếu muốn.

Một đứa cháu nội  của tôi (hồi lớp 2) nhận một câu nhận xét của cô giáo trong "bảng điểm"– không phải cho phụ huynh biết – mà cho vị giáo viên dạy cháu năm kế “không đặt vật gì hay để học sinh này đặt vật gì trên bàn ngoài dụng cụ học tập. Lý do, cháu rất chia trí khi học. Nó lấy vật ấy và bắt đầu bày trò tinh nghịch."

Trong bản nhận xét về học sinh, phụ huynh sẽ biết con mình có năng khiếu về môn nào. Sự học hành ra sao. Cách ứng xử với bạn học thế nào. Đặc điểm tính tình như ít nói hay nói nhiều, có hòa hiếu với bạn bè không. Thái độ học tập ra sao. Thích những môn nào...

Nói chung, nhận xét của cô giáo vào “bảng điểm” sẽ cho phụ huynh hiểu, có thể gần hầu hết, những ưu khuyết điểm về đạo đức, hạnh kiểm, năng lực học tập, năng khiếu, và nhất là thiên hướng của trẻ qua nhận xét một năm học. Thường thì phụ huynh có thể cho hoặc không cho biết nội dung nhận xét của cô giáo về đứa con của mình nếu họ thấy việc ấy có thể làm thương tổn cho tinh thần đứa bé.

Thực sự ra, cũng chẳng có gì trầm trọng khi đọc những nhận xét của cô giáo về học sinh. Trong thời gian dạy, có những vấn đề nảy sinh về tính tình -đặc biệt không phải thành tích học tập giỏi, dở- thì sẽ có sự tương tác giữa cô giáo và phụ huynh.

Cháu nội tôi gặp một tình huống mà cô giáo thường liên lạc (qua mail) với cha mẹ nó chứ không phải “mời” lên phòng giám hiệu để “làm việc”. Ở VN, tại một trường tiểu học của thành phố Hồ Chí Minh, cháu bị đội cờ đỏ ghi vào số đen “hay xô đẩy bạn”. Lớp 1 cháu không bao giờ có  cái danh dự gì như “phiếu bé ngoan”, nghĩa là khá nghịch ngợm, không phải là đánh bạn, chỉ là xô đẩy bạn trong giờ ra chơi.

Qua xứ người, ngôn ngữ, văn hóa không tương đồng, thiếu phương tiện giao tiếp, mọi cái rất bỡ ngỡ nếu không nói là khó khăn trong việc thích nghi trong đời sống nói chi đến học hành của trẻ nhỏ. Nhưng khi đến trường hơn 1 tuần, cháu tôi rất thích đi học. Vì sao hay “quậy” trong lớp (chòng ghẹo, xô đẩy bạn) là hành vi “không thể chấp nhận” mà cháu tôi không bị phân biệt đối xử? Đơn giản, mọi hành vi của học sinh được nhìn dưới nhãn quan “tìm hiểu” chứ không phải “kết luận” (bằng cách cho điểm) như chúng ta thường làm. Nếu ở VN, cháu tôi sẽ là học sinh “cá biệt”, có thể cần mời phụ huynh lên để “làm việc” nhiều lần nếu học sinh không khắc phục được “cá biệt” ấy.

Và thật như vậy. Con tôi được mời lên gặp cô chủ nhiệm (không phải thầy hiệu trưởng) với yêu cầu, cùng với họ để giúp cháu tôi không được “quậy phá” trong lớp. Cô giáo cho biết, cháu không ngủ trưa (học sinh Phần Lan đều ở trường buổi trưa) và “quậy nhiều hơn về buổi chiều, lý do cháu không hoặc ăn rất it buổi trưa. Quậy nhiều là do cháu...quá đói bụng. Thức ăn Phần Lan không hợp khẩu vị. Mẹ cháu được yêu cầu nấu ăn theo cách VN cho cháu đem đến trường để ăn trong một thời gian khi chưa thích nghi các món ăn Tây. Đây là kết quả “nghiên cứu” của một thầy tâm lý theo dõi hành vi của cháu nội tôi trong ba ngày liên tiếp và đưa ra giải pháp như trên.

Sau đó cháu tôi không còn những hành vi “quậy phá” nữa. Con cái những người mới nhập cư, (nói như bà Nguyễn Thị Kim Ngân) “đã làm gì cho đất nước” Phần Lan mà được quan tâm như thế. Vì có nền văn minh cao, dù còn đầu óc phân biệt chủng tộc (thống kê khoảng 65% dân số), người Phần Lan - đặc biệt là giáo dục của họ- vẫn coi quý học sinh, dù đó là học sinh của những người mới nhập cư từ châu Á hay Trung Đông.

Có bốn đứa cháu nội ngoại học từ mẫu giáo đến lớp 5 nên tôi tìm hiểu từng cháu về việc học ở trường. Nhận xét của tôi không phải từ tài liệu giảng dạy mà từ những trải nghiệm của các cháu. Nhận xét chung, những cháu có học ít nhiều ở trường học quê nhà: Ở đây học dễ chịu hơn. Thằng cháu nội hay bị nhắc nhở nhận xét ngắn gọn: Ở đây, cô giáo không la mắng con. Đánh học sinh, giáo viên sẽ bị đuổi việc và có khi phải tù. Ở VN, cháu không được xếp loại “cháu ngoan” vì hay tinh nghịch.

Cứ mỗi tiết học 45 phút sẽ có 15 phút ra chơi.  Ở tiểu học, thường một ngày có một đến 3 lần ra chơi tùy theo nhiều hay ít tiết học. Cứ mỗi thứ tư, học sinh được chơi lâu hơn, khoảng 2 giờ liên tục trong ngày. Có hai nơi cho học sinh vui chơi: Một ở ngoài trời và một ở trong nhà (không gian sân không bằng ngoài trời nhưng có thể có trò ném banh, “cút bắt”, đá banh (quả bóng nhựa to tướng chỉ lăn chứ không bay)...Và mỗi tuần sẽ có 1 giờ dã ngoại- học sinh đi khám phá bên ngoài, thường là vào rừng; Phần Lan là xứ sở của rừng thông, rừng tùng, và rừng bạch dương.

Giờ học của các lớp không đồng nhất tùy theo quyết định của mỗi giáo viên ngay cả giờ ra chơi. Có mấy lần đưa cháu lớp 3 đến trường, tôi ngạc nhiên thấy có lớp học lớp chơi. Tuy giờ học khác nhau nhưng giờ vô lớp rất bài bản: cửa thang dẫn vào lớp trên lầu có khóa số, mở và đóng đúng giờ. Đi trễ, học sinh phải gọi điện để cô giáo ra mở cửa. Điện thoại được mang đến trường nhưng phải tắt máy. Chỉ được phép dùng để liên lạc khi cần thiết. Đi trễ sẽ ghi vào sổ và cuối năm, trễ học nhiều lần cũng sẽ được đưa vào “học bạ” (đó là tờ sớ dài, tôi có nói ở trên). Do đó, hiếm khi học sinh đi trễ trừ những trường hợp bất khả kháng.

Học sinh nghỉ học phụ huynh phải gọi điện hoặc nhắn tin cho cô chủ nhiệm. Trường hợp nghỉ dài ngày, có khi vài tuần, phụ huynh sẽ được nhận những bài học, bài tập, và trong thời gian nghỉ, học sinh ấy phải được phụ huynh phụ đạo để theo kịp tiến độ chung của lớp. Con tôi từng dẫn 2 cháu về VN gần 1 tháng vì có công việc. Mỗi tuần, cô giáo của các cháu đều gởi nội dung những bài học, bài tập cho phụ huynh để các cháu tự học.

Trường tiểu học thường gắn chung với trường cấp 2. Cơ ngơi rất bề thế. Sân chơi rất mênh mông. Và đủ các loại từ leo dốc, bóng đá (mi ni), bóng rổ, xích đu, bập bênh, nhảy cao, nhảy lên những tảng đá kê gần nhau, chín mười tảng xếp cong queo...Nói chung học sinh ra chơi là để “tập thể dục” và rèn luyện cơ thể. Tôi quan sát hầu hết cơ thể học sinh đều mảnh khảnh nhưng chắc chắn. Rất ít trẻ mập mũm mĩm như búp bê.

Có lẽ học sinh Phần Lan đi bộ nhiều. Mỗi sáng tập thể dục vào mùa đông một hai độ, có khi dưới không, ở một thị trấn,  tôi thấy hai dạng  người ra khỏi nhà: Học sinh và phụ nữ dắt chó đi cho chúng đỡ cúm chân. Một số đi xe đạp, một số đi bộ. Có những đứa rất bé đi đến trường một mình vào buổi sáng mà trời hãy còn tối mờ như là 4, 5 giờ sáng; trên người chúng đeo vật phản quang để xe hơi dễ thấy. Có đứa bé học mẫu giáo lẽo đẽo bước theo người bố to như quả núi đang sải bước đi trước. Tôi tự hỏi, tại sao ông ta không lấy xe hơi (là phương tiện chính của người Phần Lan)để đưa con đến trường hay chí ít là xe đạp có tựa lưng dành để chở trẻ con.

Tự đến trường là cách rèn luyện trẻ ở một đất nước có tới hơn sáu tháng mùa đông khí hậu khắc nghiệt. Bứa nào thời tiết ở 1 trở lên 4,5 độ C là dân chúng rất hồ hởi. Mùa đông hầu như chỉ có 8 tiếng là thuộc ban ngày (tất nhiên rất hiếm ngày có ánh mặt trời). Đi học, tan trường, học sinh đều như đi trong mơ. Trời như phủ bóng mờ mờ lạnh lẽo. Những ngày có tuyết rơi, học sinh cũng phải đến trường. Giờ giấc được tăng thêm. Lớp học 8 giờ sẽ đổi lại 9 giờ. Khi 4 giờ đón cháu học mẫu giáo, tôi cứ nghĩ cháu đang học lớp đêm. Trừ khi mưa, tất cả học sinh đều ra chơi kể cả có tuyết rơi. Từ nhỏ, học sinh tập làm quen với khí hậu khắc nghiệt vùng Bắc Âu.

Các môn học ở bậc tiểu học: Toán, tiếng Phần, tiếng Anh (bắt buộc), lịch sử, nhạc, vẽ, và thủ công gồm may vá (tôi thấy đặt những chiếc máy may như trong một xí nghiệp may mặc), mộc. Cả trẻ gái và trai đều học hai môn “thủ công” này. Cháu tôi làm những túi đựng sách bằng vải, tấm bảng viết (thu nhỏ), mỗi thứ ngốn cả mấy tiếng đồng hồ. Các lớp đều có dịp dắt ra nhà bảo tàng địa phương đôi ba tuần một lần. Ngạc nhiên là các lớp đều có học - nội dung từ đơn giản đến phức tạp - các môn như đạo đức (ethics), tôn giáo (religion), và vô thần (atheism; tôi thích từ không tôn giáo hơn. "Vô thần" nghe hằn học quá).

Con gái tôi có nhà, tầng trên cho sử dụng B&B (bao ở và bao ăn sáng). Có một khách hỏi thuê người Si-ri tên Farah, đen đủi, cao to. Con gái tôi nại cớ từ chối vì hình dáng bên ngoài “dữ dằn” của vị khách Hồi giáo. Thất vọng bị từ chối, vị khách thất thểu bước ra khi trời sẫm tối. Tất nhiên, tiền đặt ở trên hệ thống phải hoàn lại. Không cho thuê nhà sẽ là một thiệt hại khi phải từ chối khách như thế. Lúc chào chủ nhà ra đi, cháu ngoại tôi lớp 5, thấy vẻ buồn trên gương mặt vị khách Trung Đông, nói với mẹ “You’re so racist”. Cháu ra khỏi nước lúc  5, 6 tuổi, tiếng Việt không đủ để nói “sao mẹ phân biệt chủng tộc vậy”.

Có lẽ học môn đạo đức hay tôn giáo hay không tôn giáo gì đó, đứa cháu 12 tuổi của tôi mới dám phê bình mẹ như thế. Là một thạc sĩ giáo dục học ở Phần Lan, con tôi hiểu nếu từ chối như thế sẽ làm ngược lại những điều con mình học. Thế là Farah, người Hồi, không những ở đôi ba tuần, anh còn là khách mướn nhà lâu dài của con gái tôi. Anh ta là một người chuyên mua xe tải đem về một số nước Trung đông để bán. Ở Phần Lan, xe tải chỉ được chạy một quãng dài nhất định. Hết hạn xe rất rẻ. Các nước khác không quy định hạn dùng của loại xe này.

Qua chuyện trò, anh ta nói rất mến người VN vì họ hiếu khách, không như một số người Phần Lan “khá phân biệt chủng tộc”, thấy anh là ngần ngại. Như vậy, môn học cháu ngoại tôi tiếp thu tại xử sở Bắc Âu này có tác dụng ngay, không đợi lúc cháu trưởng thành khi 18 tuổi là công dân Phần Lan.

Trẻ người nhập cư không giỏi tiếng Phần được học các môn này bằng tiếng Anh.  Trong lớp hai thứ tiếng này có giá trị ngang nhau trong giao tiếp. Lúc nhỏ, cháu ngoại tôi phải dùng tiếng Anh để nói với bạn hoặc cô giáo. Lớn lên, nói được tiếng Phần, cô giáo thường khuyến khích sử dụng nhiều hơn. Lên lớp 6, học sinh sẽ học thêm tiếng Thụy Điển – nước từng “đô hộ” Phần Lan.

Tuyên dương học sinh hoàn toàn không xảy ra ở trường học Phần Lan. Tôi có dự một lần bế giảng trường tiểu học. Chương trình sẽ được một học sinh nữ và nam dẫn dắt. Họ ăn mặc rất nghiêm chỉnh. Nữ mặc robe, nam mặc vest, trông như người lớn. Nhiệm vụ của MC là giới thiệu các tiết mục văn nghệ (mỗi lớp 2 tiết bất kể lớp nào). Hết văn nghệ sẽ có lời cảm ơn của thầy hiệu trưởng đối với phụ huynh đang ngồi bên dưới dày đặc trong hội trường.

Chương trình kéo dài chừng non 2 tiếng. Sau đó lớp nào về lớp đó có cả phụ huynh đi theo. Ở trong lớp -rất rộng rãi đầy đủ chỗ ngồi – cô giáo mỗi lớp (hai hoặc ba cô với số học sinh không tới 20 chục em) sẽ gọi từng em lên trao “giấy chứng nhận học tập” (tờ giấy có điểm, và một sớ dài nhận xét của cô về học sinh), một cô khác trao một chậu hoa tươi be bé, cô thứ ba (có lẽ là chủ nhiệm) sẽ ôm hôn và phụ huynh có thể chụp ảnh này để kỷ niệm. Trao “giải” xong, các cô giáo cảm ơn phụ huynh và ai muốn chụp hình với họ thì họ sẽ sẵn sàng. Ngoại trừ gia đình nhà tôi và một hai phụ huynh “chụp hình kỷ niệm” còn lại mười mấy gia đình khác đều chào các cô rồi ra về cùng con cái họ.

Tôi hỏi đứa cháu ngoại lớp 5 (học khá tốt) “có hội đoàn” gì trong trường không. Cháu nói có. Đó là mỗi lớp bầu chọn một lớp trưởng, gọi là (council) hoặc một phó (vice-council). Nhiệm vụ: Mỗi tuần lên họp tại văn phòng hiệu trưởng tất cả các lớp trường chừng 15 hay 20 phút. Hiệu trưởng sẽ tìm hiểu nguyện vọng học sinh qua các council này.

Có họp phụ huynh học sinh không. Có, mỗi năm 2 lần: Một, chỉ có mỗi phụ huynh và cô giáo;(có những việc cô giáo những góp ý riêng về bản thân học sinh và không muốn việc góp ý ấy có thể gây thương tổn tinh thần chúng). Một, phụ huynh, cô giáo, và học sinh. Các phụ huynh cả lớp sẽ có một buổi họp đề cử “hội trưởng” để làm cầu nối giữa nhà trường, lớp học, cô giáo và học sinh. Người đại diện này không phải lo lễ lạc hay đóng góp vật chất hay quỹ gì cho lớp cả.

Giáo dục Phần Lan được đánh giá là một trong những nền giáo dục tiên tiến nhất trên thế giới. Dù chỉ “cưỡi ngựa xem hoa” qua những câu chuyện với các cháu và ba mẹ chúng, tôi thấy có một điểm đáng quan tâm: Học sinh đúng là trọng tâm của giáo dục. Thầy giáo (tất cả đều có bằng thạc sĩ trở lên) rất yêu nghề. Học sinh đối với họ là tình yêu. Trường học là nơi tuổi thơ hưởng những gì tốt đẹp nhất xã hội dành cho học sinh.

Thầy cô rất được trọng vọng dù lương bổng của họ không phải là cao nhất. Không có nhất tự vi sư bán tự vi sư nhưng họ rất được nể trọng. Con tôi nói, chỉ một lời còm trên mạng cộng đồng về bất kỳ một cô một thầy nào có vẻ khinh bạc, tất cả các phụ huynh khác đều tỏ ra bất bình có khi phẫn nộ về nhận xét ấy. Phẩm chất người thầy luôn được xã hội tôn kính.

Đất nước có số dân bằng phân nửa số dân Sài Gòn nhưng giáo dục lại thuộc hàng đầu thế giới đó là điều tôi luôn luôn suy nghĩ. Có những cái chúng ta không bằng họ về vật chất nhưng tôn sư trọng đạo từng có trong quá khứ ở xã hội chúng ta, ngày nay chắc chắn có thể khôi phục lại được qua những việc làm thiết thực: Thầy ra thầy, trò ra trò.

Tôi nghĩ, giáo dục Việt Nam sẽ không thua bất cứ nền giáo dục nào nếu coi trọng học sinh. Hãy cho các em tự do trong học tập. Nếu cần, hãy làm như trẻ Phần Lan, được phép vẽ trên phần trống những trang giấy đề bài nếu...thích, nếu muốn. Các em sẽ không bị điểm kém vì vẽ bậy, làm bài viết nhìn quá “bầy hầy” như cháu ngoại lớp 3 của tôi ở Phần Lan. Cô giáo sẽ phê “You are so lovely and smart” (em rất đáng yêu, rất thông minh) như trong bài kiểm tra tiếng Anh này.

Học sinh phải là người được tôn trọng chứ không phải ai khác trong giáo dục.

Friday, December 5, 2025

GIẢ-CHÂN

GIẢ- CHÂN

Bức ảnh bên dưới cho thấy quan cảnh một toà án xử chí sĩ Phan Bội Châu năm 1925. Dù tô màu nhờ AI (trí tuệ nhân tạo), bức ảnh cho thấy hình ảnh oai nghi của cụ Phan. Một tay đặt trên tựa ghế, một vuốt bộ râu hùng vĩ, mắt nhìn (không rõ vào người chụp ảnh, hay chánh án) sắc lạnh đầy thách thức. Cụ ngồi ở tư thế vững vàng, chân hơi soãi ra trước, tất cả biểu lộ một tinh thần dũng mãnh “uy vũ bất năng khuất”, dẫu đó là uy vũ của kẻ xâm lược, đã đem ngài ra xử.

Ảnh đăng trên Facebook có tên Nghiên Cứu Lịch Sử. Việt Nam trải qua nhiều biến cố lịch sử chấn động không những trong nước mà cả quốc tế. Thời không có Internet nên rất nhiều sự kiện quan trọng chìm vào huyền thoại hay sách vở chép ghi. Có một bức ảnh về một sự kiện lớn như phiên xử tử hình một nhà yêu nước sáng chói như cụ Phan Bội Châu là vốn quý của dân tộc. Một hình ảnh kiêu hùng.

Nhưng có thực là ảnh chụp về cụ Phan? Nhiều lý giải cho rằng ảnh giả mạo. Các lý do nêu ra. Cụ Phan ăn bận ỵ phục như một người Mãn Châu. Gương mặt như một hảo hán trong phim kiếm hiệp, không có nét gì của một nhà yêu nước kiên cường. Phiên tòa chật người dự, thiếu trang nghiêm. Bàn tay phải của vị quan toà có vẻ thiếu tự nhiên. Có người nói AI hay mắc lỗi lẫn lộn này. Lý do thuyết phục nhất, cảnh binh Pháp (hay người Việt làm tay sai) lại mặc quân phục như người Nhật hay lính của Tưởng Giới Thạch. Tôi cho chi tiết chứng minh đây là fake, căn cứ vào nội dung comment của luật sư Lê Công Định trên Facebook Dương Quốc Chính (tôi lấy cảm hứng cho status này từ đây): Quy định của luật pháp phương Tây từ trước đến nay không cho phép ai chụp ảnh bị cáo, bị can trong phiên tòa.

Bức ảnh này chỉ là của người quyền lực vô đối hiện nay, tên gọi AI.

AI không có tội. Nó như con dao rất hữu ích cho đời sống ngày nay. Đố nhà nào mà duy trì sinh hoạt nếu thiếu con dao. Nhưng xách dao đi đâm người không phải lỗi tại dao bén. AI cũng vậy. Làm giả một sự kiện lịch sử không khác gì dùng dao cắt gọt sự thật.

Nhưng đây không phải là bức ảnh mà chỉ là bức họa, thì tác động rất hữu hiệu; bức họa vẽ nên quan cảnh xét xử quan trọng của một nhà yêu nước. Hình ảnh rất hiếm.

Mục đích của bài viết không phải phân tách giả chân của bức ảnh. Tôi chỉ muốn hỏi, vì sao một ảnh chưa hoặc không xác định là thật, nói về một sự kiện lịch sử hơn 100 năm trước lại lôi cuốn rất nhiều người xem- không ngoại trừ những người viết Facebook nổi tiếng và cả những người hiểu biết?

Yêu chí sĩ Phan Bội Châu không đồng nghĩa yêu hình ảnh giả tạo về ngài. Lịch sử cần chân thật. Không phải vì bức ảnh giả mà yêu mến thêm lịch sử, yêu quý thêm người làm nên lịch sử.

Vì sao tôi kết luận ảnh giả? Vì có tới 2 bức ảnh cùng sự kiện này, “ông gà, bà vịt” (xin xem ảnh bên dưới). Nhưng chi tiết quan trọng ít ai để ý: bóng đổ của chân ghế cụ Phan ngồi nhìn rất rõ mà bóng đổ của quan toà (hay luật sư?) đang đứng lại không có, trong khi cơ thể ông này khá đồ sộ, lại gần nguồn sáng hơn.

Điều quan trọng ở đây, trong tương lai, với đà ảnh fake ngày càng như thật, lịch sử VN có thể thay đổi vì sự dắt mũi của những hàng giả như bức ảnh này không?

THỦY ĐIỆN:

Trăm điều cũng bởi từ mày mà ra?

Không. Thủy điện không gây thảm họa. Theo tiến sĩ Nguyễn Bách Phúc: “Nói là xả lũ nhưng thực tế là thủy điện cho nước lũ đi qua hồ mà thôi. Mà cho chảy qua là nước của trời, không phải nước của thủy điện”.

Lý luận trên có thể không sai. Nước là do trời, tức do ông trời, đổ nhiều thì lũ lụt có hại, đổ ít thì có lợi cho mùa màng. Nước chỉ “mượn” hồ của thủy điện thôi. Tóm lại: Lũ lụt do ông trời, không phải do thủy điện. Có thể trưng dẫn một ví dụ về thảm họa do trời mà không do thủy điện: trận lụt năm Giáp Thìn (1964) ở Quảng Nam.

Thống kê có khoảng trên 8.000 người chết cả Nam Trung bộ, Quảng Nam là trên 5.000. Mới đây ở Phú Yên, nghe đâu gần 100 người chết vì lũ thì con số 8 ngàn người chết khủng khiếp dường nào. Sự khủng khiếp ấy không có ai có tên thủy điện.

Nguyên do gây trận lụt khủng khiếp ấy (dựa vào Chat GPT):

1- Mưa xối xả hai ba ngày (cộng 3 cơn bão dữ dội trong vòng 1 tuần) trên đầu nguồn các con sông lớn.

2- Địa hình ngập nước như lòng chảo của các huyện ngập nặng (Đại Lộc, Duy Xuyên, Điện Bàn).

3- Nhà ở dân chúng hầu hết là tranh tre, nhỏ yếu, lại bố trí dọc lưu vực các con sông lớn.

4- Lũ tràn về ban đêm, không ai cảnh báo, dân không kịp trở tay.

5- Rừng đầu nguồn suy giảm do khai thác quá mức, nhất là do chiến tranh.

(Mở ngoặc một chút: Năm 1964, tôi 12 tuổi, sinh ra và lớn lên ở đầu nguồn con sông chảy về Vu Gia- một con sông lớn của tỉnh Quảng Nam- nhớ rất rõ,  rừng không có ai khai thác ngoại trừ dân chúng, rất thưa thớt, đốn làm nhà, số lượng không đáng kể; vì cây rừng rất phong phú, dân chặt cây bằng rìu rựa, những cây lớn không ai dám đụng tới. Rừng nguyên sinh còn...nguyên. Chiến tranh chưa xảy ra, ông người máy Chat GPT, bị ám ảnh vì câu hát “20 năm nội chiến từng ngày” (1954-1975), “phán” trật lất: lũ 1964 do phá rừng).

Cả thế kỷ 20, trận lụt năm Giáp Thìn được coi là lớn nhất trong lịch sử miền Trung. Ngày nay thế nào? Mực nước đo được ở quê tôi (Tây Quảng Nam- xã Thường Đức) cuối tháng 10 còn cao hơn mực nước năm Thìn (1964) một mét nhưng vẫn thấp hơn mực nước năm 2009, đỉnh lũ cao nhất trong vòng trên 60 năm qua. Không biết do trời hay do người. Thiệt hại về người qua các trận lụt (năm nào cũng có, không lớn thì nhỏ) là không đáng kể so với trận lụt vừa qua ở Phú Yên.

Nhưng điều đáng nói, nhiều trận lụt mỗi năm gây thiệt  hại to lớn về vật chất, không thể đo đếm nỗi. Hầu như mọi cái đều bị nhấn chìm trong nước lũ nhất là lương thực. Vì sao? Vì lũ dâng rất cao và lại rất nhanh, bà con trở tay không kịp. Ở Phú Yên, nước dâng còn vũ bão hơn rất nhiều so với quê hương Quảng Nam (thủy điện nhiều nhất nước) của tôi và thiệt hại về người và của là vô cùng to lớn.

Và theo suy nghĩ của vị tiến sĩ ở trên, thủy điện vô can, chính ông trời mới là thủ phạm. Ông ta không hiểu thủy điện do con người điều khiển. Nước trời chảy vô ra, mượn hồ thủy điện để đi; thủy điện không sinh ra nước. Vậy thì thông báo xả lũ cho dân chúng vùng hạ du tránh lũ là hành động “từ tâm” hay trách nhiệm của những ông chủ điều hành thủy điện?

Friday, November 7, 2025

LẠI GIÁO DỤC

Ông thầy hiệu trưởng ở Phú Thọ thực hiện tình dục đồng tính với học sinh cấp 2 của mình, không phải với một mà nhiều em, không phải thời gian ngắn mà rất lâu.

Nhiều người quy giáo dục xuống cấp trầm trọng, người đứng đầu phải từ chức, trước những “tai nạn” cô giáo quỳ, cô giáo nước giẻ lau bảng, cô giáo tát, nay tát thêm “thầy giáo mút”.

Ngay cả Huy Đức, “think-tank” của báo chí, (có kẻ cho là người của nhà nước), cũng chê ông bộ trưởng đương nhiệm, với yêu cầu bóng gió “phải từ chức” (tui nghi ông Nhạ sẽ từ chức quá vì Huy Đức đã giựt dây “chuông gọi hồn ai”).

Tôi thì không nghĩ như vậy.

Có 1 ông Nhạ hay 10 ông Nhạ từ chức cũng không thay đổi được giáo dục nếu không có 1 ý kiến (tôi nhấn mạnh, chỉ một mà thôi) của ông chủ tịch nước tức tổng bí thư. Chúng ta từng chứng kiến nhiều bộ trưởng giáo dục như Nguyễn Thị Bình, Phạm Minh Hạc, Phạm Vũ Luận, Nguyễn Thiện Nhân…đều đau đáu với nền giáo dục nước nhà. Họ có thay đổi được giáo dục VN hay không? Không.

Bà hiệu phó của ông hiệu trưởng dâm dật rất chân thật: “Với bản thân tôi nói riêng và các thầy cùng trường nói chung, thầy M. là một người liêm chính, mẫu mực vô cùng trong mọi phương diện” (bà tên là Trần Thị Kim Nụ). Không thể cử một người không liêm chính, không mẫu mực, vào chức vụ, dù tép riu, so với phẩm hàm hiện nay, làm hiệu trưởng một trường trung học, cho dù đó là trường dành cho học sinh “dân tộc” nội trú.

Tôi không rành tổ chức đảng, tổ chức chính phủ, nhưng “quá trình” đề bạt một người như ông hiệu trưởng kia không phải đơn giản hay dễ dàng. Nếu tôi ở Mỹ, tôi cũng có thể nộp đơn ứng cử một chức nào đó ở cấp phường, cấp xã. Nhưng ở VN, đố mà được. Đảng viên, đủ tiêu chuẩn ư? Chưa chắc, nếu không được chi bộ nơi tôi sinh hoạt giới thiệu, không được đảng ủy cấp trên cho phép, không có mặt trận đồng tình, không được công an, hay tổ chức thẩm tra lý lịch mỗi khi ứng cử vào một chức vụ nào đó.

Nghĩa là quy trình rất chặt chẽ , con kiến "hảo ngọt" chưa chắc lọt qua “khung cửa hẹp” để đến với cục đường.

Nhưng tại sao lại có các ngài Trịnh Xuân Thanh, Phan Văn Vĩnh, Nguyễn Thanh Hóa, và nhiều tướng lĩnh, công an, quân đội, và cao nhất là Đinh La Thăng, hàng trăm vị tai to mặt lớn của các “quả đấm thép” khác đang ủ tờ lại… “lọt lưới”?

Hàn Quốc, Mã lai, Trung Quốc, xa hơn, như nước Ý, các nước châu Mỹ, ngay cả Mỹ, những người còn “ngon ăn” hơn mấy ngài của chúng ta, cũng trở thành “tội phạm”.

Như vậy, xã hội chủ nghĩa hay tư bản chủ nghĩa cũng không đủ sức hạn chế hay làm mất đi những nhân vật “tai to, mặt lớn” với hành vi xấu xa như hối lộ, tham nhũng, hủ hóa, đồi bại. Nhưng rọi cho kỹ, những nhân vật “đình đám” ở những nước tư bản có nhiều, có “đại trà” như ở các nước Trung Quốc, Việt Nam?

Các nhân vật ở những nước tư bản bị “ xử lý” tức khắc (con gái Park Chung-hi “cha già” Hàn Quốc hùng cường ngày nay, phải tra tay vào còng lúc “đương kim tổng thống”) không phải như ta hay Trung Quốc, người chức vụ cao tham nhũng ở triều đại trước, ở giai đoạn trước, thời gian có khi 10 năm, thậm chí 20 năm (vụ Thủ Thiêm) mới được nhắc tới, hết sức “dè dặt thăm dò”.

Hành vi xấu xa trong việc làm của cô giáo quỳ, cô giáo tát, cô giáo nước giẻ lau bảng, ông hiệu trưởng, các quan chức đang thụ án, các tướng lĩnh đang ở tù…không thể được ngăn chặn triệt để bởi luật pháp, bởi cơ chế, ngay cả bởi “người đốt lò vĩ đại”.

Vậy, bó tay sao?

Chỉ có một cách đơn giản: xây dựng lòng tự trọng “danh dự cá nhân”. Danh dự chỉ có thể đánh đổi bằng sinh mạng: những võ sĩ Nhật Bản đã tự mổ bụng khi bị nhục nhã. Tướng VNCH Nguyễn Khoa Nam đã tự bắn vào đầu kết liễu mạng sống của một chiến binh thua trận.

Không ai có trách nhiệm với mình bằng chính bản thân mình.Phải xây dựng “danh dự” như mạng sống - thể xác và tinh thần. Mất danh dự coi như đã chết dẫu còn thở, còn sống, còn lên xe xuống ngựa, cờ xí rợp trời.

Hàng triệu bản lý lịch được xác nhận, hàng trăm ngàn bằng cấp được viện Mác Lê khắp nước công nhận, hàng chục ngàn kết luận của ban nội chính, ban kiểm tra đảng…cũng không làm chính quyền mạnh mẽ sáng suốt ngăn chặn những Trịnh Xuân Thanh, những Nguyễn Thanh Hóa, những Phan Văn Vĩnh, những Đinh La Thăng chui sâu, leo cao, và tàn phá đất nước.

Chỉ có danh dự cá nhân mới giúp mỗi người dân VN từ quan chí dân xây dựng đất nước này ngẩng cao mặt với đời.

Nhưng làm sao để có lòng tự trọng và danh dự cá nhân, chúng ta lại phải quay về câu hỏi : Vì sao “ông hiệu trưởng kia lại đồi bại đến thế, đốn mạt đến thế, ở một môi trường ươm mầm, trong lành là ngôi trường, một thời gian dài, với nhiều người bị hại mà không ai biết, không ai dám nói, dám tố cáo; những học sinh bị lạm dụng tình dục cam tâm là những “con cừu” thí nghiệm cho một “ông quan” nhỏ như cọng tăm tác oai tác quái? Ông ta không thể từ dưới đất chui lên hay trên trời rơi xuống.

 Nếu một người thầy có lòng tự trọng, có danh dự, sẽ không bao giờ làm như thế dù cho căn phòng hiệu trưởng của ông nhìn như một phòng ngủ, phủ màn êm ả che kín mọi cửa vào.

Chỉ có giáo dục chân chính mới có thể làm con người coi trọng danh dự và xem nó như mạng sống của mình. Giáo dục ơi !

 

KỶ LUẬT LÀ SỨC MẠNH.

Tính kỷ luật của chúng ta. Chung cư Lotus House ở Thanh Chương, Hà Nội, xảy ra một tai nạn thương tâm: bé trai 3 tuổi đang chơi đùa bị gạch rơi từ dãy nhà 16 tầng trúng đầu vỡ sọ chết. Chỗ con tôi ở cũng có một trường hợp vật rơi từ các tầng cao của chung cư trúng vào kiếng xe hơi bên dưới làm kính vỡ vụn: một cục đá uống bia bị dư của ai đó tiện tay vứt xuống.

Tính kỷ luật của người Việt qua 2 ví dụ trên không cao.

Vô kỷ luật có mà đầy rẫy ví dụ mỗi ngày. Chỗ cấm đái, đái nhiều. Chỗ cấm đổ rác, rác nhiều. Chỗ có câu “xin giữ yên lặng”, chỗ đó ồn ào…Vì sao chúng ta ít có tính kỷ luật? Tính này mới có đây hay đã là bản chất của người Việt chúng ta có từ xa xưa? Một số người kết án một số “tính xấu”, trong đó tính thiếu kỷ luật, là do những người cộng sản mang lại; trong chiến tranh họ quen chiến đấu linh hoạt, tùy cơ ứng biến, thoát ẩn thoát hiện, “không có kỷ luật” nên mới thắng người Mỹ…”quá kỷ luật”.

Tôi cho rằng không phải.

Năm 1972, thầy dạy chúng tôi, ông Huỳnh Văn Quảng, tiến sĩ tâm bệnh học tốt nghiệp tại Mỹ đầu tiên ở VNCH thời đó, nhận định tính thiếu kỷ luật là do ảnh hưởng truyền thống và văn hóa người Việt Nam.

Thời đó Sài Gòn rất ít xe cộ, không dày ken như bây giờ, các ngã tư đều có đèn đỏ. Khi không có cảnh sát, người đi xe vẫn ào ào vượt qua. Có anh chần chừ cũng bị người sau bóp còi nhắc nhở “vượt đi”. Thầy tôi nói rằng (bây giờ thì ai cũng biết) lúc mới sinh ra, trẻ em chúng ta đã quen thói…vô kỷ luật.

Hễ trẻ khóc là bà mẹ yêu quý vạch áo cho con bú ngay, không rõ nó khóc để đòi hỏi hoặc phản ứng cái gì đó không phải là đói bụng (tục ngữ: “con khóc mẹ mới cho bú”). Nhỉnh lên một chút khi ị hay tè, trẻ đều “tự do ngôn luận”, không được tập đi bô đúng giờ đúng chỗ. Lớn chút nữa, trẻ được nuông chìu, muốn chi có nấy, đòi chi được nấy, thậm chí anh hay chị đang có đồ chơi cũng bị bắt nhường cho em nếu nó đòi, nó khóc. Ăn uống, sinh hoạt tùy tiện không theo khuôn phép nào.

Trẻ bây giờ đều được cha mẹ tập những thói quen đúng giờ kể cả chuyện đi vệ sinh, và trên tất cả, chúng được dạy dỗ với giáo trình tiên tiến không thua phương Tây. Nhưng có được bao nhiêu gia đình như vậy bây giờ trên khắp đất nước chúng ta?

Có chăng cũng chỉ có ở các thành phố lớn nhưng không phải hầu hết các gia đình ở đó.

Tôi chở cháu hơn 3 tuổi đi học về trên tay còn hộp sữa chưa kịp uống hết. Uống xong cháu vẫn cầm trên tay. Khi ngang qua cổng một trường học, cháu bảo tôi dừng lại. Tôi ngạc nhiên hỏi, cháu trả lời để vất hộp giấy đựng sữa vào thùng rác màu xanh đặt trước cổng trường. Như vậy, trường mẫu giáo nơi dạy cháu đã thành công trong việc hình thành thói quen không vứt rác bừa bãi. Tính kỷ luật một phần được hình thành nơi đứa trẻ hơn 3 tuổi khi nó chưa hẳn đã ý thức việc bảo vệ môi trường.

Tôi từng chứng kiến một chiếc xe hơi sang trọng xuống ga rề rề và bên trong xe một phụ nữ quý phái mở cửa, thảy xuống một túi rác va vào mặt đường vỡ bung tung tóe, tôi thấy được vỏ lon bia, nước suối, nước ngọt, vỏ bao thuốc ba số 5.

Như vậy muốn hình thành tính kỷ luật chỉ trông chờ vào…con nít. Người lớn khó một sớm một chiều mà hình thành nhanh chóng được tính kỷ luật dù nhận thức của họ lúc nào cũng cao hơn…con nít.

Giáo dục ta rất bề bộn vấn đề. Người người kêu ca than vãn thế nọ thế kia. Tôi nghĩ đơn giản nhất: hãy bắt đầu từ con nít.

Nghe nói năm 2020 tiến hành tàu cao tốc khoảng 50 tỷ Mỹ kim chi đó (tương đương 1.150.000 tỷ tiền VN đồng). Hà Nội đi Sài Gòn chừng 5 tiếng đồng hồ. Máy bay có lẽ sẽ ế chỏng gọng. Tiền nghe nói cũng vay 80 %, số còn lại tự lo. Có đại biểu trước đây bảo nước nào có chỉ số IQ cao thì mới làm tàu cao tốc! Hội chứng ưa hoành tráng ngày càng nâng lên tầm cao mới. Tàu cao tốc sẽ là hướng phát triển vận chuyển tương lai khi chúng ta có mức sống khá hơn, và giàu hơn. Nhưng đang nghèo mà bỏ số tiền khổng lồ như vậy sẽ ngược lại lời khuyên của ông cha ta “liệu cơm gắp mắm”.

Chỉ cần 1 phần 10 số tiền đó đầu tư cho…con nít, tức cho tương lai VN.

Tất cả trẻ em VN từ 1 đến tuổi vào tiểu học sẽ được học, được ăn ở, sinh hoạt miễn phí trong các ngôi trường và khuôn viên xây dựng đúng quy chuẩn văn minh. Giáo dục theo cách tiên tiến nhất. Các cô giáo đều phải được trả lương cao như giáo viên cấp 3 hoặc cao hơn, và phải được tuyển chọn, đào tạo khắt khe từ những sinh viên ưu tú thực lòng yêu quý trẻ con.

Tất cả trẻ đều được uống sữa miễn phí (VNCH có thời đã làm được việc này trong các trường học khắp miền Nam). Dân Hà Lan trung bình cao nhất thế giới nhờ họ có nguồn sữa dồi dào. Lúc đó, chúng ta sẽ có các cầu thủ không như bình luận viên VTV trận Triều Tiên- Việt Nam nhận xét: họ (Hàn) chỉ hơn ta duy nhất là…chiều cao. Nhưng học ở trường tốt, trẻ con về nhà sẽ học nữa từ gia đình và người lớn buộc phải tốt hơn.

Người lớn chúng ta cần làm gương cho trẻ con trong suốt cả cuộc đời của mình.

Những sự việc đáng tiếc như gạch rơi làm chết người nói ở trên sẽ không còn nữa: Lúc xây dựng xong, một công nhân có kỷ luật không thể để viên gạch kia ở vị trí sau này gây tai họa (giả thiết gạch xây dựng còn sót trên tầng cao nhất bỗng dưng rơi xuống); một người nào đó ở một tầng chung cư có tinh thần kỷ luật (không bạ đâu vứt đó) sẽ không thể vứt viên gạch xuống vì nó sẽ gây nguy hiểm chết người (chưa nói đến ý thức); hay là cái anh chàng đang nhậu kia sẽ không thảy cục đá thừa  kia xuống, may mà chỉ bể kiếng xe, nếu trúng vào đầu người thì hậu họa khôn lường.

Không thể cải tổ được trong thời gian ngắn tất cả các cấp thì giáo dục nên bắt đầu từ cấp thấp nhất: mẫu giáo. Rứa có được không, hỉ?

 

RỬA CHÉN.

Tặng vợ tôi nhân ngày 8/3.

Đây là một đề tài ít thường được nhắc tới chớ đừng nói là nghiên cứu tới. Người ta quên rằng cả một phần đời con người thường dành để ngồi vào bàn ngày 3 lần, tối thiểu là 1, hoặc hai lần rửa chén. Có ăn thì phải có rửa. Rửa chén ấy. Quy luật mà.

Các nước phương tây người ta quý trọng phụ nữ nên họ có lẽ ít quan trọng ngày 8 tháng 3 như chúng ta: 364 ngày lơ là, dành một ngày “hoành tráng” tán tụng các chị lên tận trời xanh, để mà qua ngày 8/3 mọi việc “đâu vào đấy”: đàn bà, mà.

Thái độ coi khinh phụ nữ không phải chỉ người VN đâu nha. Phương Tây cũng đâu kém. Cuốn cựu ước Kitô giáo là nền tảng văn minh của họ mà mở đầu cũng coi phụ nữ chẳng nghĩa lý gì ngoài 2 cái xương sườn của người nam. Mà Thượng Đế chắc là đàn ông nên ngài hơi thiên vị: Lấy đất nặn ông Adam rồi thấy ổng thơ thẩn ra vào vườn địa đàng buồn thiu thỉu ngài mới giật mình nhớ ra: Thằng đàn ông ni hình như thiếu cái gì: đó là là “đàn bà”. Nhưng kinh thánh cũng bất công đối với phụ nữ. Thượng đế bảo “ hai ngươi ăn tất cả các trái cây trong vườn trừ cây nầy, nghe”. Đó là cây tri thức, ăn vào sẽ biết tất cả thiện, ác. Ông nội Satan cám dỗ Eva bẻ trái đó mà ăn, xong Eva lại còn dụ Adam nữa chớ . Đã hổng kiên định lập trường nghe xúi làm đại nên lúc Thượng Đế quở thì mới chỉ vào người nữ mà nói tại “bả” đó thưa Ngài, và vì nuốt nửa chừng rồi có “nghĩ lại” nên cổ của đàn ông có trái khế, trái adam là vậy, đàn bà hổng có.

Thuở khai thiên lập địa phụ nữ đã bị coi là thứ yếu huống chi bây chừ.

Cho nên rửa chén thường bị cho là “nghề” của phụ nữ. Nhưng rửa chén là hành động mà xưa nay bị xem là “đàn bà” lắm. Hổng thế mà ông bà ta lên cao dao chế giễu :

Làm trai (như tôi đây) rửa chén quét nhà.

Vợ gọi thì dạ bẩm bà có tôi.

Đấy là tui muốn “hạ thấp” sự giễu cợt xuống 1 tí chứ nguyên câu sau nó là: Vợ gọi thì dạ bẩm bà có “em”. Chồng mà phải xưng em. Mới biết ông bà ta xem việc rửa chén hó… “hèn” như thế nào.

Việt Nam ta đòi thoát Trung, ý là đòi thoát Hán, nhưng xin thưa, người Hán rộng mà uyên thâm nhất là Mr. Khổng Tử, cũng phán thế này: Người quân tử nên lánh xa việc bếp núc. Nghĩa là trong đó có việc rửa chén.

Lan man hơi nhiều giờ hãy đi vào chủ đề. Rửa chén trước hết là hành vi nhân đạo, thương người: nếu ăn cơm ngày 3 bữa, trong 70 năm, thì số lần rửa chén là 76.650 lần, mỗi lần 20 phút thì ôi thôi, thời gian dài vô tận ấy, người phụ nữ phải bỏ 1 phần đời thanh xuân của mình vào việc rửa chén. Nếu đàn ông tiếp sức 50 % công việc đó thì rửa chén không phải hành động đầy lòng nhân ái và thương người biết bao, sao? Mà nhất là thương vợ mình thì nhân ái hơn lên( nhớ đừng có thương vợ người ta).

Rửa chén thể hiện tính công bình mà lịch sử luôn đấu tranh giành quyền bình đẳng cho phụ nữ. Đàn ông là sinh vật năng thuyết bất năng hành. Lúc nào cũng hô hào và thậm chí viết luật (nữ ít được tham gia làm luật đó nha) hô hào nam nữ bình quyền chứ bảo rửa chén phụ cho vợ, cho mẹ hay cho em gái một chút thì la oai oái…anh bận xỉa răng, con bận nghe điện thoại… Bà nào nhờ chồng mà anh ta vui vẻ rửa giùm chén bát ngay tôi xin nói dứt khoát bà đó xứng cầm cờ đầu trong việc hô hào giải phóng phụ nữ. Nếu có tự do ứng cử tôi sẽ là người đi vận động cho bà ấy ứng cử vào chức thủ tướng hay là tổng thống cũng nên.

Rửa chén, thưa quí ông, cũng là một niềm vui. Cái nầy tui hổng bịa đâu. Một lần, thiền Sư Nhất Hạnh (ông này được xem như phật sống đó) trả lời trên BBC (lúc đài này còn phát thanh trên radio) rằng một trong thú vui của ngài là rửa chén. Được hỏi vì sao, ngài trả lời đại ý khi rửa chén bát, ngài vẫn hít ra thở vào rất là đều đặn, như đang ngồi thiền, nghĩ đến người ăn vui vẻ cầm lên cái chén, cái bát được sạch sẽ, thơm tho, là ngài thấy trong lòng hạnh phúc. Nói vậy thôi chứ ngài chắc là ít rửa chén lắm vì thời gian của ngài rất quý: Giảng đạo có khi bằng tiếng Anh, tiếng Pháp, các đệ tử ghi âm để chép thành sách.

Hơi lạc đề, bạn ạ. Quay về rửa chén đi. À, rửa chén còn là cách rèn luyện tính kỷ luật , trật tự. Cái nào trước, cái nào sau. Nào đũa nào muỗng nào soong nào chão nào chén nào bát, lộn tùng phèo một đống, giải quyết sao đây. A hà…hãy trật tự, hãy trật tự. Chén theo chén, bát theo bát, đũa theo đũa, trước sau thứ tự…ôi nó nền nếp ngay ngắn làm sao. Ai có kinh nghiệm rửa chén bát nhiều mới thấy mình càng ngày càng…ngăn nắp. Có bạn nào du lịch Mỹ (tui chưa đi) sau khi ghé thăm tòa nhà bầu dục của Obama ngồi rồi làm việc, đến quốc hội Hoa Kỳ mà hổng ghé thư viện quốc hội Hoa Kỳ thì thật là rất đáng tiếc. Khi bước vào tòa nhà mênh mông nào sách và sách bạn sẽ thấy không phải câu: “Bác Washington đời đời sống mãi trong sự nghiệp của chúng ta” đâu mà là câu: “Order is the first universal law” nghĩa là “trật tự là quy luật đầu tiên của tạo hóa”, ấy là rửa chén bát, bỏ vào kệ rá hoặc mang ra phơi mà hổng rớt bể cái nào chính là bạn đã làm dung cái câu mà quốc hội Mỹ nó ghi ở chỗ chúng chứa trí tuệ thế giới, đó. Oai không.

Rửa chén cũng thể hiện tính …mưu trí của mình. Có khi “dồn” hai ba bữa ăn thậm chí hai ba ngày ăn ta rửa một lần …, gọi là “cả gói” cho nó tiện. Phải “linh hoạt” như thế chứ ngày nào cũng xỏ tay vào găng mà rửa chén thì nó “tù túng” quá. Ấy cũng là một sáng kiến đó chớ. Nếu lỡ có rơi vỡ một vài cái chén đẹp thì chúng ta hãy lặng lẽ gói kỹ bỏ vào nơi kín đáo nhất, sống để dạ chết mang đi, đến Thượng Đế cũng chẳng biết huống chi vợ mình: đó là cách khôn ngoan để tránh mấy câu thịnh nộ của vợ như là” ông chỉ được cái nói chứ làm chẳng ra ôn gì, rửa có mấy cái chén mà cũng làm rơi làm bể. Chẳng qua “bả” cũng có làm bể đó chứ, bởi như tui nói 76 ngàn lần rửa trong cuộc đời mà hổng làm bể một vài chục cái bát chén hoạ là thánh. Chứng minh hùng hồn nhất là Tết nào vợ tui cũng bắt tui chở đi chợ mua thêm chí ít là mấy chục chén. Nếu không bể thì chén bát đi đâu? Đừng có mà lấn áp chồng.

Nhưng phải nói là tui hơi dại dột và hơi bốc phét nên nhiệm vụ rửa chén bây giờ “thỉnh thoảng” được chuyển giao cho tui. Trong một bữa ăn, hào hứng bởi nửa lon Sài Gòn, tôi vừa cầm chén vừa nhìn bà vợ yêu dấu đã dọn lên những món khoái khẩu, mà lỡ dại tuông ra cái câu đã học lóm của sư Nhật Hạnh: Rửa chén cũng là một niềm vui. Thế là nhanh như chớp, vợ tui nói liền, rất lý luận đúng truyền thống “Quảng Nam hay cãi” (không cãi, không phải Quảng Nam): Ông phải thực hiện được điều ông nói tui mới tin ông bởi ông đã quá nổi tiếng với nhận xét của bố là thằng này (tôi) năng thuyết bất năng hành. Con (ý nói vợ tui) mà lấy hắn là con khổ suốt đời. Có ai ác không ông già mà lại nói xấu con trai mình trước nàng dâu, nhưng cũng ác cái là bố tôi nói…đúng.

À, giỏi nói mà chẳng giỏi làm ư? Bà vợ, hãy xem nhé. (Tui thề ngầm trong bụng .Kể từ đây tôi sẽ rửa chén…suốt đời). Hên là bây giờ mới “tham gia” chuyện này chứ mấy chục năm trước lúc mới cưới mà tham gia sớm e bây giờ nhấc tay lên hổng nổi chứ đừng nói ngồi đó gõ phím mà chém gió trên mạng như bây chừ. Trừ phi mua máy rửa chén tặng vợ, còn không,  hãy thỉnh thoảng rửa chén để ngày 8/3 phụ nữ sẽ vui vì nhận ở bạn nhiều bông hoa "tươi thắm".